Khu bình luận đang bàn tán, bạch nguyệt quang của anh vừa mới về nước.
Tất cả vẫn còn kịp.
Chỉ cần khoảng thời gian này tôi an phận thủ thường, nhận thức rõ thân phận của mình.
Không mơ tưởng đến danh phận vốn không thuộc về mình.
Đợi khi chính chủ trở về thì lặng lẽ rút lui.
Biết đâu Cận Thừa Châu cao hứng, sẽ cho tôi một khoản tiền chia tay hậu hĩnh.
Coi như là trợ cấp thôi việc n+1 vậy.
Nghĩ như vậy, có vẻ cũng không thiệt!
Nhưng nơi đáy lòng vẫn len lén dâng lên chút kỳ vọng mong manh.
Tôi ngẩng mặt lên, khẽ thăm dò:
"Cận Thừa Châu, anh... có thích trẻ con không?"
Anh rũ mắt, ánh mắt đầy lạnh lùng.
"Không thích."
"...Ha ha." Tôi cười khan hai tiếng, che giấu sự chột dạ.
"Em cũng không thích, vừa ồn vừa phiền.”
"Thôi được rồi, anh bận thì làm việc đi, em về trước.
Nói xong, tôi quay người định chuồn.
Nhưng anh đã gọi gi/ật lại từ phía sau, giọng điệu không cho phép từ chối:
“Tối nay có một buổi tiệc, tài xế sẽ đến đón em đi cùng anh."
Tôi vừa định đồng ý, từng dòng bình luận lại hiện lên:
[Cảnh báo khẩn cấp! Tối nay bạch nguyệt quang và nam chính sẽ hội ngộ!]
[Trong yến hội tối nay, cục cưng thụ vạn người mê bị người ta tính kế, khiến kỳ phát tình đến sớm, nam chính đích thân làm “th/uốc giải” suốt đêm.]
[Có người còn ngốc nghếch đi theo, là chê mình chưa đủ chướng mắt sao?]
[Đồ công cụ dùng xong thì vứt, ngày tàn của nam phụ đ/ộc á/c đến rồi!]
Tôi siết ch/ặt lòng bàn tay.
Móng tay cắm vào da thịt, truyền đến cơn đ/au nhói.
Mặt tôi tái nhợt, khàn giọng đáp:
"Được."