Chờ đến khi dự án đi vào quỹ đạo.
Yến Ngật Phong đã hoàn toàn thích nghi với thế giới không có ánh sáng.
Anh đã có thể tự mình cầm gậy dò đường đi bộ một quãng khá xa.
Cũng đã rất lâu rồi không còn nổi nóng cáu gắt nữa.
Mọi người đều vô cùng vui mừng.
Thế nhưng ngay giữa bầu không khí hân hoan ấy.
Tôi lại nhận được tờ đơn thỏa thuận ly hôn từ anh.
Cùng lúc được đưa tới, còn có một tờ thư mời làm việc của một dàn nhạc giao hưởng hàng đầu.
"Yến Ngật Phong..." Tôi chẳng biết phải nói gì.
"Cậu không n/ợ nần gì tôi cả."
"Kiều Lâm, quen biết cậu, tôi rất vui." Tôi nghe thấy anh nói vậy.
Chương 8: