Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 186: Không có thời gian cùng cậu chơi game đâu

05/03/2025 10:05

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Diệp Oản Oản vẻ mặt chân thành, không có chút nào làm bộ làm tịch cả, “Dĩ nhiên! Tớ biết cậu đi làm công, cố ý ở nơi này chờ cậu trở về!”

Nói tới chỗ này, Diệp Oản Oản sắc mặt thẹn thùng cúi thấp đầu xuống, khẩn trương bắt đầu vặn tay nói “Cái đó… Tư Hạ đồng học… Thật ra thì… Thật ra thì tớ đã thích cậu rất lâu rồi…”

Tư Hạ sắc mặt sững sờ, đoán chừng là hoàn toàn không ngờ tới cô bất thình lình tỏ tình với mình “Cái gì?”

Sách, bây giờ mới biết đột nhiên bị tỏ tình có bao nhiêu kinh sợ rồi hả?

Diệp Oản Oản che giấu đáy mắt khó chịu, lấy dũng khí, tiếp tục mở miệng nói, “Tớ… Tớ cũng thích cậu…”

Diệp Oản Oản vừa nói, một bên kích động hướng hắn đến gần, “Tớ lần đầu tiên gặp lại cậu, tớ liền thích cậu rồi, nhưng tó cho tới bây giờ không có hy vọng xa vời có thể qua lại cùng cậu, nhưng là tớ thật không có nghĩ đến, tớ sẽ may mắn như vậy, có thể cùng cậu ngồi cùng bàn, còn lấy được cơ hội cùng cậu diễn xuất trên sân khấu, cậu khẳng định không biết tớ cao hứng biết bao nhiêu…”

Sắc mặt của Tư Hạ càng kinh ngạc, “Cậu không phải… Đã có bạn trai rồi sao?”

Diệp Oản Oản tròng mắt cười khổ, “Dĩ nhiên là lừa gạt cậu thôi, tớ làm sao có thể có bạn trai được, người như tớ, tại sao có thể có người thích…”

Diệp Oản Oản vừa nói, đột nhiên vô cùng kích động ngẩng đầu, hướng Tư Hạ nhìn lại, “Nhưng tớ không nghĩ tới, Tư Hạ cậu… Cậu lại sẽ đối với tớ… Cậu là… Thực sự… Thật sự yêu thích tớ sao? Hay là… Chẳng qua là đang muốn đùa tớ thôi?”

Tư Hạ cho tới nay đều trấn định như thường lúc này ánh mắt rốt cuộc cũng hiện lên mấy phần không x/ác định rõ, chần chờ hồi lâu mới mở miệng nói, “Đối với tớ mà nói, cậu … Rất đặc biệt… Cùng với những nữ sinh khác không giống nhau…”

Ánh mắt của Diệp Oản Oản nhất thời sáng lên, bước một bước dài vọt tới trước mặt của hắn, “Vậy… Chúng ta đây tối nay liền hoàn thành việc cần làm đi!”

“Cái gì? ” biểu tình của Tư Hạ rõ ràng là ngây dại.

Diệp Oản Oản ánh mắt phấn khởi, mặt đầy đỏ ửng kích động không thôi, trong nháy mắt thừa dịp Tư Hạ sửng sờ, đột nhiên dùng sức một cái, hướng hắn nhào tới…

Hai người trong nháy mắt nhanh như chớp đồng thời ngã xuống trong bụi cỏ bên cạnh.

“Oản Oản, cậu, chờ một chút…”

Tư Hạ vừa muốn đứng dậy, lập tức bị Diệp Oản Oản dùng sức đ/è ép trở về, “Thế nào? Cậu không phải là ưa thích tớ sao? Tớ cũng thích cậu! Rất thích… Rất thích… Chẳng lẽ cậu không muốn ở cùng với tớ sao?”

Tư Hạ vội lui về phía sau nói “Không phải… Cậu tỉnh táo một chút đi…”

“Cậu xem đi tối nay ngày tốt cảnh đẹp, chúng ta nói chuyện không bằng b/ạo l/ực!”

Diệp Oản Oản làm sao có thể tỉnh táo, đưa tay ra bắt đầu cởi nút thắt quần áo của đối phương, vểnh miệng liền muốn hôn lên…

Cổ áo bị một cái tay nhỏ lung tung lôi x/é, mắt thấy gương mặt có thể so với phim m/a đặc hiệu ở trước mắt mình càng ngày càng lớn, một giây kế tiếp liền muốn đụng vào mặt hắn.

Đột nhiên, có một nguồn sức mạnh khổng lồ đem cô xốc lên, đồng thời, bên tai truyền đến amm thanh rống gi/ận của thiếu niên

“Cút ngay!!!”

Sau tiếng rống gi/ận là một mảnh lạnh lẻo tĩnh mịch.

Mà Diệp Oản Oản trên mặt si mê vẻ mặt như nước thủy triều rút đi, mặt khôi phục lại cảm giác lạnh lùng.

Diệp Oản Oản sửa sang lại quần trắng vạt áo, ung dung thong thả đứng lên, trên cao nhìn xuống mà nhìn người đang lăn ở bụi cỏ, chật vật không chịu nổi, trên mặt còn sót lại tức gi/ận cùng sợ hãi nói “Tư Hạ thiếu gia, rốt cuộc không giả bộ được nữa sao?”

Thiếu niên chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt khó có thể tin nhìn chăm chú vào cô.

Diệp Oản Oản cười một tiếng, “Không cần như đưa đám vậy đâu, có thể hướng về phía gương mặt này của tớ làm được đến loại trình độ này, cậu đã rất lợi hại rồi.”

Nói tới chỗ này, Diệp Oản Oản dừng lại một chút, trên mặt nụ cười hóa thành á/c liệt, “Bất kể cậu có loại nào mục đích gì thì tớ cũng không để ý qu/an h/ệ giữa cậu và Tư Dạ Hàn, xin đừng đem tớ kéo vào trong đó, tỷ tỷ không thời gian cùng cậu chơi game đâu! Nghe rõ ràng chưa?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
5 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
8 Thai Nhi Giấy Chương 10
10 Thần Phục Chương 6
12 Tóc Xác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Trốn Khỏi Thái Tử Gia Long Tộc, Tôi Mang Con Bỏ Chạy

8
Thái tử gia Bùi Quyết của giới thượng lưu Kinh Thành đã về nước. Nghe nói anh trở về chỉ vì một chuyện. Tìm kẻ phụ tình năm năm trước, người không những ngủ với anh, mà còn tiện tay cuỗm luôn miếng ngọc bội tổ truyền của anh. Vì kẻ đó, cả thành phố gần như bị giới nghiêm. Người của Bùi Quyết lật tung từng tấc đất, hận không thể đào cả Kinh Thành lên ba thước. Còn tôi, chính là tên phụ tình hàng thật giá thật kia. Lúc tin tức ấy lan khắp thành phố, tôi đang co ro trong căn tầng hầm ba mươi mét vuông, nhìn số dư một chữ số trong sổ tiết kiệm mà rơi vào trầm tư. Bên cạnh, thằng nhóc con tròn vo “phụt” một tiếng, phun ra một ngụm long tức. Ga giường lập tức bốc cháy. Tôi mặt không cảm xúc hắt nguyên một chậu nước lên đó. Lửa tắt. Khói đen bốc lên. Tôi nhìn cái ga giường thủng thêm một lỗ, bình tĩnh quay đầu. “Trầm Đô Đô.” “Đây là lần cuối cùng trong đời con được phun lửa.” “Nếu bị phát hiện, Bùi Quyết sẽ đem hai cha con chúng ta làm thành món Long Phụng Trình Tường.” Tôi dừng lại, nghiêm túc suy nghĩ. “Kho tàu hay hấp cách thủy đây?” “Đó mới là vấn đề.”
Boys Love
Hiện đại
0