"Bạn đời Alpha?" Lục Kh/inh Chu như thể vừa nghe được chuyện cười gì đó: "Ôn Tự Bạch, đừng lừa tôi nữa, em yêu tôi đến vậy, sao có thể trong một thời gian ngắn ngủi lại thích một Alpha khác được chứ?"
"Tôi biết rồi, có phải vì trước kia tôi đối xử không tốt với em, nên em tức gi/ận và thất vọng, cố tình bịa ra một người không tồn tại để chọc tức tôi đúng không?" Anh ta nắm ch/ặt lấy tay tôi, giọng điệu mang theo vài phần ngạo mạn, dường như nắm chắc phần thắng rằng tôi nhất định sẽ tha thứ cho anh ta.
"Chỉ cần em đồng ý quay lại, tôi đảm bảo từ nay về sau sẽ đối xử thật tốt với em."
Tôi vung tay t/át thẳng một cú giáng trời xuống mặt Lục Kh/inh Chu: "Tôi không hề nói đùa với anh, Lục Kh/inh Chu, giữa chúng ta chưa từng có chuyện yêu đương hẹn hò, thế nên hoàn toàn không tồn tại cái gọi là 'quay lại'."
"Còn nữa, sau này đừng bao giờ vác mặt đến tìm tôi nữa, tôi không muốn bạn trai mình phải gh/en t/uông vì chuyện này, anh ấy mà gh/en lên thì khó dỗ lắm đấy."
Lục Kh/inh Chu ch*t trân tại chỗ.
Chắc mẩm vị đại thiếu gia này cả đời chưa từng bị ai t/át cho bạt tai nào.
Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi: "Ôn Tự Bạch, em dám đá/nh tôi?"
Tôi khẽ mỉm cười: "Đúng thế, tôi đá/nh chính là anh đấy."
"Hy vọng Lục đại thiếu gia từ nay về sau đừng đến quấy rối tôi nữa, nếu không tôi sẽ đá/nh anh tiếp đấy."