Trầm Hương Nam

Chương 17

10/10/2025 11:48

Tôi quỳ xuống khoảng đất trống, từ từ cầm lấy que diêm và tiền vàng mã:

"Em trai à, là chị đã đối xử không tốt với em."

Tiền vàng mã ch/áy rụi, những ngọn lửa nhỏ bùng lên trên mặt đất.

Tôi lại rắc thêm một nắm tiền giấy vào đống lửa, thở dài n/ão nuột:

"Giá như chị quan tâm đến em nhiều hơn thì tốt biết mấy."

"Chị nhận ra mọi chuyện quá muộn rồi, tất cả đều là lỗi của chị."

Nhìn ngọn lửa từ từ bốc cao, tôi cúi đầu sát đất:

"Em trai, chị chưa bao giờ gh/ét bỏ em cả."

"Chị đúng là đồ ngốc, chị chỉ biết sợ hãi mà thôi."

"Kiếp sau hãy làm em chị lần nữa, lần này tất cả những thứ tà đạo kia, cứ đến với chị hết đi, chị sẽ bảo vệ em."

Vừa dứt lời, tiếng nấc nghẹn đã khiến tôi không thốt nên lời.

Đầu vừa chạm đất, cánh cổng lớn bị đ/ập vỡ tan tành.

Mẹ tôi hầm hầm cầm d/ao xông tới, túm ch/ặt cổ áo tôi vung lưỡi d/ao ch/ém xuống.

Nhưng trong khoảnh khắc lưỡi d/ao sắp chạm người, bà đột nhiên đờ người ra, đứng ch*t trân như tượng gỗ.

Trông bà như kẻ mất h/ồn, đứng im nhìn chằm chằm vào tôi hồi lâu.

Cuối cùng, bà đột ngột cất giọng lạnh lùng:

"Không sao."

"Mẹ phải đi rồi."

Tôi chưa kịp định thần thì mẹ đã mềm nhũn ngã sóng soài xuống đất.

Ngọn lửa phía sau xoáy tít lên không, làn gió ấm áp lướt qua má, mùi hương kỳ lạ bỗng thoảng qua.

Tôi vội bịt miệng.

Những giọt nước mắt không ngừng lăn dài, mùi hương xung quanh dần tan biến, ngay cả hương thơm bên ngoài cũng biến mất không dấu vết.

Mẹ tôi tỉnh lại từ từ, kinh ngạc nhìn đôi bàn tay mình:

"Chuyện gì xảy ra thế này?"

Nhưng ngay lập tức bà đã hiểu ra, liền vớ lấy con d/ao lao về phía tôi.

Đúng lúc ấy, tiếng đ/ập cửa vang lên đinh tai:

"Không được cử động, cảnh sát đây!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn trai thích làm màu của nam thần trường học

Chương 10
Tôi là cậu bạn trai thích làm màu của nam thần trường học - Lục Tư Niên. Anh lạnh lùng, ít nói, còn tôi thì cứ thích làm loạn, suốt ngày đòi ôm ôm hôn hôn. Dù ngoài mặt anh luôn tỏ vẻ miễn cưỡng, nhưng cơ thể lại rất thành thật. Lần nào cũng giày vò tôi đến mức hôm sau chẳng xuống nổi giường. Tôi vẫn luôn nghĩ… Lục Tư Niên chỉ là kiểu ngoài lạnh trong nóng, miệng chê nhưng cơ thể lại thích. Cho đến khi tôi nhìn thấy dòng bình luận trôi qua trước mắt. [Cậu nam phụ làm màu này, thật sự tôi không rảnh xem cậu quậy nữa đâu. Không nhìn ra công chính mặt đầy chán ghét à?] [Chẳng phải chỉ là thay công chính đỡ một nhát dao vào ngày thi đại học thôi sao? Có gì ghê gớm đâu?! Dù gì nam phụ làm màu cũng đã được tuyển thẳng rồi, căn bản chẳng mất mát gì! Cứ thích dựa vào ân tình để ép buộc công chính bằng đạo đức!] [Không sao, bảo bối thụ sắp chuyển vào ký túc xá này rồi. Trúc mã dịu dàng từ trên trời rơi xuống sẽ xoa dịu trái tim bị nam phụ làm màu hành hạ của công chính!] [Làm đi làm đi làm đi! Mỗi lần công chính gặp bảo bối thụ là phản ứng rõ ràng luôn, hoàn toàn khác với vẻ miễn cưỡng khi ở cạnh nam phụ làm màu! Tôi thích kiểu đối xử khác biệt này!] Tôi càng đọc, lòng càng lạnh. Tôi đẩy cái đầu đang vùi trước ngực mình của Lục Tư Niên ra. “Chia tay đi.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
427
Đêm giao thừa Chương 12