Bạch Cốt

Chương 8.

05/06/2025 17:58

Hồi ức trỗi dậy, ta bỗng cười lạnh.

Giờ mới hiểu vì sao tâm khẩu đ/au đớn.

Bởi ta đã mọc ra tim gan.

Nhân h/ồn trong ta sinh lòng phàm tục, vấn vương tình mẫu tử, chẳng nỡ để ta hạ sát thủ.

Vừa rồi cố ý thử lòng, nhân h/ồn hoảng lo/ạn buông lỏng ký ức.

Nàng mong ta xem Cố Cảnh An là m/áu mủ ruột rà mà buông tha.

Nhưng... nàng đã lầm.

Ta là yêu, nhân h/ồn chỉ là một trong tam h/ồn. Tình cảm nàng mang tới tựa hòn sỏi ném biển, tuy gợn sóng lăn tăn, nhưng chẳng đáng để ta bận tâm.

Với yêu tinh, không thể dễ dàng từ bỏ huyết nhục tu luyện ngàn năm mới có.

Cho nên, Cố Cảnh An phải ch*t!

Chợt nhớ chuyện Hồ ly kể ngày trước, dùng vào lúc này thật đắc địa.

Ta cúi xuống bên tai Cố Cảnh An, khẽ thốt: "Na Tra xươ/ng trả phụ, thịt hoàn mẫu. Ngươi đã không nhận ta là mẫu thân, vậy thì hãy trả lại cho ta một thân huyết nhục này."

Bất chấp tim gan quặn thắt, xươ/ng nhọn xuyên thủng tim Cố Cảnh An. Hắn chưa kịp thét đã tắt thở.

Đặt bàn tay xươ/ng lên ng/ực hắn, ta từ từ thu hồi mảng huyết nhục ly cách chín năm.

Cảm nhận huyết nhục tràn về, nguyên khí dần hồi phục.

Nhân h/ồn rên rỉ thảm thiết, nỗi đ/au lan khắp cốt tủy.

Thuở còn là tiểu yêu bị đại yêu bắt nấu canh, nỗi đ/au lòng này so với lúc bị quăng vào vạc dầu, thật chẳng thấm vào đâu.

Nhưng ta vẫn thấy uế khí đầy mình, thầm ch/ửi nhân h/ồn ng/u muội:

"Trong huyết nhục có ngàn năm đạo hạnh của ta, không lấy lại, lẽ nào tiếp tục làm tiểu yêu bị ăn thịt?"

E rằng ta là yêu tinh đầu tiên trong thiên hạ tự gh/ét chính nhân h/ồn của mình.

Cảm nhận được oán niệm của nhân h/ồn, ta chán ngán những cơn đ/au tim do nàng gieo rắc.

Nghiến răng đưa móng xươ/ng chạm linh đài, cắn răng x/é toạc tam h/ồn.

Nhân h/ồn bị ta gi/ật phắt khỏi linh đài, ném mạnh xuống đất.

Mồ hôi túa đầy mặt, gương mặt tái nhợt thốt lạnh lùng:

"Đạo bất đồng bất tương vi mưu. Lưu ngươi chỉ ngăn ta tu đạo, cút đi!"

Nhân h/ồn suýt nữa bị x/é nát, vội hóa thành hình hài trong suốt. Nàng r/un r/ẩy lắp bắp, môi tái nhợt lặp đi lặp lại:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc mã tránh ra, tôi chọn bạn cùng phòng

Chương 18
Sau khi tra xong điểm thi đại học, tôi hí hửng đi tìm Trần Cảnh bàn chuyện nguyện vọng. Cuối cùng chúng tôi cũng có thể chọc thủng lớp giấy mỏng cuối cùng, đăng ký chung một trường đại học. Nhưng khi gặp mặt, hắn lại khoác vai một cô gái, cười rạng rỡ: “Giới thiệu chút, đây là bạn gái tôi, Miểu Miểu. Cô ấy đồng ý cùng tôi đăng ký học chung một thành phố rồi!” “Anh em à, chuyến du lịch tốt nghiệp trước đó chắc tôi phải thất hẹn thôi, tôi phải đi Tây Tạng với Miểu Miểu.” “Cậu không để ý chứ?” Không khí như đông cứng lại, tôi sững người tại chỗ. Chúng tôi từng nắm tay, từng hôn nhau. Tôi vẫn luôn nghĩ giữa chúng tôi là sự ngầm hiểu không cần nói ra. Vậy mà giờ đây, hắn lại nói sẽ đăng ký học chung thành phố với người khác. Tôi cố gắng nở nụ cười: “Sao lại thế được? Chúc cậu chơi vui.” Từ đó về sau, tôi không bao giờ làm phiền hắn nữa. Khi điền nguyện vọng, tôi chọn ngôi trường xa Trần Cảnh nhất.
477
2 Nhật Ký Phơi Bày Chương 13
5 Vịnh Lưu Ly Chương 32
11 Gấu đen trên núi Chương 10
12 Ngoại Tình Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

HẠN BẠT 1

Chương 10
Tôi là Vu Thập Tam, năm nay mười ba tuổi. Dưới trướng Diêm La Thành Hoàng tôi xếp thứ chín, Chung Quỳ, Thôi Giác, Ngưu Đầu, Mã Diện, Hắc Bạch Vô Thường đều là sư huynh của tôi. Hàng xóm láng giềng nể mặt, gọi tôi một tiếng Cửu Bà. Hôm nay mây đen che mặt trời, không mưa nhưng có sấm sét. Tôi từ từ ngẩng đầu. Phía trước là lối vào ngôi làng trên núi đã bị kéo dây cảnh giới. Trong không khí khô hạn, mang theo mùi máu và mùi thối rữa. Dưới ánh sáng lờ mờ, thậm chí còn có thể nhìn thấy một số tàn chi đứt đoạn từ cơ thể người trong làng, như những miếng thịt vụn, tùy tiện rơi trên mặt đất. Lúc này, người đàn ông đeo súng trường, mặc quân phục màu xanh lá cây đậm trước mặt tôi từ từ quay người. "Hai vị, tôi chỉ có thể đưa hai vị đến đây, đây là nơi cuối cùng thứ đó biến mất." "Đã... đã chết rất nhiều người rồi..." "Làm ơn." Đối mặt với cái chào của anh ta và giọng nói hơi run rẩy, tôi cùng với người mù bị bịt mắt bằng dải băng đen bên cạnh cùng cúi người hành lễ. Tôi nhìn vào mắt người đàn ông trước mặt, nhẹ nhàng nói. "Vất vả rồi." "Con Hạn Bạt đó, giao cho chúng tôi."
Hiện đại
Linh Dị
Nữ Cường
0
Liên Kiều Chương 16
Bệnh Sạch Sẽ Chương 10