Thằng chó này… Rõ ràng biết điểm yếu của tôi nhất.
Quả nhiên dù có mất trí nhớ hay không, hắn vẫn đáng gh/ét như xưa!
Nhưng nếu hắn đã phát hiện mình chuyển khoản cho tôi số tiền khổng lồ mỗi tháng, lẽ nào không nghi ngờ gì sao?
Một trợ lý 24/24, làm gì xứng đáng với số tiền đó?
Tôi nghi hoặc nhìn cái đầu băng bó của Trạch Thố Bạch.
Không lẽ hắn không chỉ mất trí nhớ, mà còn… Ng/u luôn rồi?
Thôi kệ.
Ng/u thì ng/u vậy.
Ng/u còn dễ lừa hơn.
Thực ra hồi đại học, tôi và Trạch Thố Bạch chỉ xem nhau là bạn thân.
Nếu nói có tình cảm gì hơn, thì chắc chắn là không.
Ít nhất là bản thân tôi không nhận ra.
Tôi thuần túy coi hắn như anh em tốt.
Ai ngờ được, người anh em ấy đã sớm nhòm ngó vòng ba của tôi.
Đúng ngày tốt nghiệp, hắn thẳng thừng tỏ tình.
Dù bị tôi từ chối, nhưng hắn không hề nản chí, còn tuyên bố đầy tự tin: “Cậu sẽ quay lại thôi.”
Sự thật chứng minh, hắn đoán đúng rồi.
Bởi vì có thể bớt đi nỗ lực mấy chục năm, nhẹ nhàng đứng trên đỉnh cao cuộc đời.
À, cũng không hoàn toàn nhẹ nhàng đâu, vẫn phải trả giá một chút.
Nhưng khoảng thời gian sống chung với Trạch Thố Bạch, thực ra tôi cũng... Xao động lắm.
Vừa mới chạm đến ngưỡng do dự, định chấp nhận bản thân cũng là gay, thì trùng hợp làm sao… Hắn mất trí nhớ.
Tôi thừa nhận mình hơi vô đạo đức, nhận tiền của hắn rồi giờ còn lừa dối.
Nhưng hắn quên cả chuyện mình là gay, tôi biết nói sao bây giờ?
Dù đầy rẫy sơ hở, nhưng chúng tôi vẫn bỏ qua vấn đề này, bước vào quỹ đạo sống chung bình thường.
Tối hôm đó, sau khi x/á/c nhận không thể dọn ra phòng riêng, tôi đành nằm vật ra giường, tự an ủi: Hắn quên hết rồi, dù ngủ chung cũng không dám động chạm.
Cho nên, yên tâm đi!
Ai ngờ vừa nằm xuống, Trạch Thố Bạch đã như bạch tuộc ôm ch/ặt lấy tôi.
Người tôi cứng đờ như tượng sáp, đẩy hắn ra ngay: "Cậu làm gì thế?!"
"Hử? Chẳng lẽ trước đây chúng ta không như vậy sao? Không đúng, tớ có thói quen ôm thứ gì đó khi ngủ. Lẽ nào trước kia ngủ chung, tớ chưa ôm cậu bao giờ?"
Thôi được, ôm thì ôm.
Những tư thế kinh khủng hơn chúng tôi còn từng làm, kiểu ôm ấp đơn thuần thế này đã là... Trong sáng lắm rồi.
"Không, trước đây chúng ta vẫn ôm nhau ngủ mà. Lâu rồi không như thế nên tớ hơi bỡ ngỡ thôi." Tôi nằm xuống lần nữa, chấp nhận để Trạch Thố Bạch ôm ấp.
Nhưng tôi đ/á/nh giá thấp độ nh.ạy cả.m của cơ thể mình.
Mấy ngày qua được hắn "khai phá", giờ chỉ cần chạm nhẹ là người tôi đã nóng ran.
Đặc biệt khi áp sát hắn, dù hắn không làm gì.
May thay, Trạch Thố Bạch đã ngủ say.
Tôi rón rén thoát khỏi vòng tay hắn, định lẻn vào nhà tắm "xử lý".
Ai dè vừa động đậy, Trạch Thố Bạch đã tỉnh giấc.
Cả người hắn quấn lấy tôi, đương nhiên dễ dàng phát hiện ra sự bất thường trên cơ thể tôi: "Nh.ạy cả.m thế à?"
Tôi nín thở.
Nhưng Trạch Thố Bạch chẳng những không buông ra, mà còn mơ màng cho tay xuống dưới chăn, miệng lẩm bẩm: "Tớ giúp cậu nhé?"