Máu Hoa Lựu Vương

Chương 11

10/06/2025 18:01

Tạ Duyên bôi th/uốc xong thì buông tay.

“Chớ để dính nước.”

Ta quay lưng chậm rãi mặc áo, cử chỉ chậm chạp như cụ già sắp khuất núi.

Mặc xong, hít một hơi thật sâu mới quay người lại.

Tạ Duyên vẫn còn đó.

Ngồi bên bàn, nhấp chén rư/ợu, chẳng biết đang nghĩ gì.

“Những lời ta nói lúc nãy chẳng phải dọa đâu, ngươi nên sớm quay về là hơn.”

“Khúc Lạc và Châu Châu đã có người hộ tống.” Tạ Duyên đặt chén rư/ợu xuống, ngồi đối diện ta, thong thả nói: “Hãy kể cho ta nghe chuyện của Tạ Duyên.”

Trong lòng ta lướt qua nghi hoặc, lập tức bị nửa câu sau hút mất chú ý.

Y nói “chuyện của Tạ Duyên”, chứ không phải “chuyện xưa của ta”.

Dù biết mình chính là Tạ Duyên, cũng chẳng thể sinh ra cảm giác quy thuộc.

Vậy thì dù ta nói gì, y cũng chỉ coi như chuyện của người khác mà thôi.

Ta ngồi xuống đối diện, cũng tự rót chén rư/ợu.

Chuyện của y dài lắm, nên bắt đầu từ đâu?

Dốc lòng nghĩ mãi, mới bật ra câu:

“Tạ Duyên là người rất giỏi, rất tốt. Võ công cao cường, lại có tấm lòng nhân hậu.”

Y nhấp ngụm rư/ợu, chẳng nói gì.

Đột nhiên ta chẳng muốn kể chuyện xưa với Tạ Duyên trước mắt nữa.

Những chuyện cũ đã phủ bụi thời gian, qua bao năm tháng, đâu còn ý nghĩa gì.

Thế là ta nuốt lại lời định nói.

“Tạ Duyên có hai muội muội, một người xuất giá ba năm trước, một người hai năm trước. Nhà chồng đều là thương nhân, năm ngoái ta tới thăm, việc kinh doanh vô cùng tốt...”

Tạ Duyên đột ngột ngắt lời: “Thế ngươi thì sao?”

“...Hả?”

“Ngươi là gì của ta? Cái gọi là tình xưa trong miệng ngươi là thứ gì?”

Ta hoảng hốt cúi đầu, uống ừng ực ngụm rư/ợu.

Rư/ợu vào miệng dịu dàng, hậu vị lại cay x/é cổ họng.

Cay đến nỗi mắt đỏ hoe, giọng cũng khàn đặc:

“Chúng ta là đồng môn, sinh tử chi giao, nương tựa lẫn nhau.”

“Đồng môn như nào?”

“...Từng làm nghề đoạt mạng.” Ta sợ y để ý chuyện gi*t nhiều người, vội thêm: “Yên tâm, toàn những kẻ đáng ch*t.”

Y trầm mặc hồi lâu, khi mở miệng lại chẳng hỏi về chuyện đó:

“Nhưng ta cảm thấy, giữa ta và ngươi không trong sáng.”

Từng chữ rành rẽ, câu hỏi mơ hồ mà hỏi ra thật quang minh chính đại.

Suýt nữa ta đ/á/nh rơi chén rư/ợu.

Đúng là không có đồng môn nào vừa gặp đã ôm mặt hôn, hôm ấy là ta quá xốc nổi.

Nhưng bao năm nhung nhớ, đâu kìm nén nổi.

Ta nghĩ đi nghĩ lại, thật không thể giấu nổi.

“Cái nghề ấy, cơ bản đầu sống trên lưng ngựa, bất cứ lúc nào cũng mất mạng, nên...”

“Nên sao?”

“Nên nhân sinh ngắn ngủi, lúc đó cả hai chưa thành gia lập thất, ta với ngươi chỉ là... khuây khỏa nỗi cô đơn cùng áp lực mà thôi.”

Tạ Duyên ngẩng mắt nhìn ta, trong mắt không lộ tâm tư.

“Chỉ vậy thôi?”

“Chỉ vậy thôi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Đồng Trần Chương 36
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
10 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0