Hôm nay lớp trưởng đứng ra tổ chức một buổi họp lớp, nói là tụ tập bạn bè cũ, nhưng thực chất hơn phân nửa là nhắm tới Lục Kinh Lan mà đến.
Vừa có người tiết lộ anh ấy chính là con trai út của nhà họ Lục- gia tộc giàu nhất thành phố A, đến cả giáo viên chủ nhiệm cũng phải ngỡ ngàng.
Bầu không khí trong phòng bao như n/ổ tung, có người huýt sáo, có người nâng chai bia hét lớn gọi đại gia xin được chiếu cố nhiều hơn.
Anh ấy ngồi ở đó, chỉ mỉm cười nhàn nhạt.
Ninh Khê Nghiên lấy cớ bảo tôi đi vệ sinh cùng, rồi kéo tôi ra ngoài.
Cô ta nói không sai, đoạn tình cảm này là tôi tr/ộm được từ cô ta.
Chương 2:
Tôi gật đầu, cố nặn ra một chữ "Được" từ cổ họng.
Lúc trở lại phòng bao, Ninh Khê Nghiên đi phía trước, tôi lẳng lặng bước theo sau.
Đẩy cửa bước vào, tôi thấy Lục Kinh Lan đang tựa người vào ghế sô pha, đôi chân dài vắt chéo, cúi đầu nhìn điện thoại. Nghe thấy tiếng cửa mở, anh ấy ngước mắt lên, ánh mắt vô cùng dịu dàng rơi trên khuôn mặt Ninh Khê Nghiên.
Còn khi lướt qua tôi, ánh mắt ấy chỉ lướt qua một cách vội vã.
Các đầu ngón tay tôi khẽ co lại, nhớ lại trước khi ra khỏi nhà, anh ấy vẫn còn nhắn WeChat hỏi tôi: [Không tới thật sao? Lớp trưởng bảo rất nhiều người đến rồi.]
Ngay lúc này, điện thoại trong túi tôi rung lên một cái.
Tôi xoay người mở ra xem thì thấy là tin nhắn anh ấy gửi.
[Tiểu lừa gạt, sao cuối cùng vẫn đến thế?]
Vài giây sau lại nhảy ra thêm một tin nhắn: [Anh đã xin lớp trưởng danh sách, thấy có tên em trên đó rồi.]
Cuối câu còn kèm theo một icon nhếch miệng cười.
Tôi khóa màn hình điện thoại, không trả lời.
Ninh Khê Nghiên đã ngồi xuống cạnh anh ấy một cách vô cùng tự nhiên. Anh ấy tiện tay dời ly rư/ợu trước mặt cô ta đi, đẩy một ly nước cam sang.
Có người bên cạnh hùa theo trêu chọc: "Lục Kinh Lan, cậu chơi không đẹp gì cả. Chỉ rót nước trái cây cho mỗi Khê Nghiên thôi à? Còn bạn học cũ chúng tôi phải uống gió Tây Bắc sao?"
Anh ấy chỉ mỉm cười chứ không lên tiếng giải thích. Ninh Khê Nghiên cúi đầu nhấp một ngụm, vành tai ửng đỏ.
Lại có người lên tiếng hỏi: "Này, nghe nói quán này cũng là của nhà cậu hả? Trông trang trí có phong cách phết nhỉ."
Lục Kinh Lan gật đầu: "Ừm, hôm nay tôi bao, mọi người cứ chơi hết mình đi."
Cả phòng náo nhiệt ồn ào, chỉ có tôi ngồi ở góc khuất gần cửa nhất, giống như một con gián núp trong bóng tối, âm thầm lén nhìn anh ấy.
Giữa chừng có người khởi xướng trò Thật hay Thách. Quay được mấy vòng, cuối cùng miệng chai chĩa thẳng vào Lục Kinh Lan.
Người đặt câu hỏi là lớp phó thể dục.
"Khai thật mau! Hiện tại đã có bạn gái chưa?"
Cả người Lục Kinh Lan khựng lại một nhịp, ánh mắt như vô tình mà lại như cố ý liếc về phía Ninh Khê Nghiên, rồi cười nói: "Có rồi."
Cả phòng ồ lên một tiếng đầy kinh ngạc.
Ninh Khê Nghiên lấy tay che mặt cười, trong mắt tràn ngập vẻ đắc ý không thể giấu giếm.
Tôi bưng ly rư/ợu trước mặt lên uống một ngụm, trong lòng thấy ngột ngạt vô cùng.
Điện thoại lại sáng lên, là tin nhắn riêng của Lục Kinh Lan gửi tới: [Tối nay có thể công khai được chưa? Lần thứ mười một anh hỏi rồi đấy, cho anh một câu trả lời chắc chắn đi.]
Bên dưới gửi theo một bức ảnh, không biết anh ấy chụp trước gương từ lúc nào.
Cơ bụng lộ rõ từng đường nét, đi kèm dòng chữ: [Hối lộ em đấy.]
Tôi suýt chút nữa bị rư/ợu làm cho sặc, ho khụ khụ hai tiếng.
Mấy người bên cạnh nhìn sang, tôi xua xua tay nói không sao.
Quay thêm hai vòng nữa, cái chai quay trúng Ninh Khê Nghiên. Vẫn là câu hỏi ấy: "Bây giờ đã có bạn trai chưa?"
Cô ta còn chưa kịp mở miệng, tôi đã đứng dậy.
"Mình thấy hơi khó chịu, xin phép về trước."
Trong khóe mắt, tôi thấy ánh mắt của Lục Kinh Lan lướt nhanh qua mặt tôi, rồi rơi lại trên người Ninh Khê Nghiên ngay lập tức.
Lớp phó học tập đề nghị: "Tâm Dạng, bên ngoài trời mưa rồi, để mình đưa cậu về nhé?"
Tôi lắc đầu từ chối: "Không cần đâu."