Ta nghĩ ta nên chia sẻ những gì tốt nhất của mình cho nàng ta.

"Sư muội, tỷ mang đồ tốt tới cho muội này.”

Ta đặc biệt để lại đan dược sư tôn cho ta được ta cất giấu như báu vật bày ra hết bàn cho nàng ta.

"Đây là đan dược do sư tôn luyện, ăn có thể giúp tăng tu vi, ta nhờ những thứ này mà đạt được trúc cơ trong vòng ba năm đó.”

Nàng ta cúi đầu nhặt từng viên lên quan sát kỹ càng, nhưng trên gương mặt lại chẳng tỏ ra gì.

"Viên màu đỏ ngọt, nhưng ăn thì giống như nuốt d/ao vậy, đ/au như rá/ch ruột. Màu xanh dương ăn thì mát mát lạnh lạnh, nhưng lại giống như có hàng ngàn con kiến đang bò trong lòng, moi tim gặm xươ/ng. Màu xanh lá rất đắng, ăn là lưỡi tê, ba bốn ngày không nói chuyện được.”

Nàng ta nhíu ch/ặt mày, có lẽ ta đã dọa nàng ta sợ, nên đã vội giải thích: "Muội đừng sợ, những thứ này đều là linh đan thần dược, nhưng muội ăn lần đầu vẫn nên thử cái trắng này đi, không có mùi vị gì hết, cũng không khó chịu, chỉ là sẽ ngủ mê mấy ngày thôi.”

"Vất vả cho sư tỷ rồi.”

Trước khi sư muội nuốt viên đan dược đó, đã nhìn ta đầy sâu xa, trong mắt ánh lên sự thương hại, chắc là ta hoa mắt.

Nhưng chẳng mấy chốc, sư tôn đã tới tìm.

"Bạch Tuyết, con làm gì Sở Sở?” Hắn ta không nói rõ ràng, đã quất roj dài trong tay, khiến ta ngã lăn ra đất.

Ta đ/au đớn co quắp r/un r/ẩy dưới đất, nhưng không hề biết mình sai ở đâu.

Sư tôn tức gi/ận, ta chưa từng thấy hắn ta hoảng lo/ạn như vậy, đây là lần đầu tiên hắn ta đá/nh ta.

"Con đã cho sư muội ăn đan dược màu trắng, muội ấy chỉ ngủ mấy ngày thôi.”

Ta vô tội nhìn về phía hắn ta, đáng lẽ hắn ta nên khen ta hiểu chuyện rộng rãi, chia sẻ đồ tốt, có phong thái của sư tỷ.

"Muội ấy và con không giống nhau, nếu như con còn dám động vào muội ấy, đừng trách vi sư không nể mặt.”

Sư tôn nói rồi bế sư muội đang ngủ mê phất tay rời đi, để lại ta một thân đầy vết roj đá/nh không biết phải làm gì.

Ta đối xử với nàng ta như sư tôn đối xử với mình, như vậy cũng là sai sao?

Nàng ta và ta không giống nhau, rốt cuộc không giống nhau ở điểm nào?

Những câu hỏi này như chìm sâu trong động băng không bờ, ta ở trong hang động lạnh giá trên sườn núi Tư Quá đã suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn không tìm ra được đáp án.

Kỳ lạ, trước giờ ta không sợ lạnh, băng tuyết trên Chung Sơn cũng chưa từng làm ta thấy lạnh, tại sao nơi này lại lạnh lẽo thấu xươ/ng đến vậy.

Khi ta sắp ngất đi vì cái lạnh của núi Tư Quá, tiểu sư muội đã tới thăm ta.

Nàng ta ôm ta vào lòng, ngón tay nhẹ lau đi giọt nước mắt vương trên mắt ta.

"Con người có trái tim, một khi đã động lòng sẽ trở nên vô cùng yếu đuối, thần cũng không ngoại lệ.”

"Gì cơ?” Ta run run hỏi, ngẩng đầu nhìn nàng ta.

Khuôn mặt của sư muội dần dần mờ đi rồi lại rõ ràng, là Nguyệt Nương.

"Nguyệt Nương?” Lẽ nào là vì quá lạnh nên ta xuất hiện ảo giác chăng.

"Ừm.” Nàng ấy dịu dàng đáp lời, vừa bôi th/uốc lên vết thương của ta.

"Không cần đâu.” Ta lẩm bẩm.

Dường như nàng ấy thật sự nghe hiểu lời nói mê man của ta: "Cô không cần bôi th/uốc, nhưng cô vẫn cần có người thương.”

Ta bỗng cảm thấy tủi thân, vùi đầu vào lồng ngựk nàng ấy, trong trời đất đầy tuyết trắng rét c/ắt da c/ắt th!t, ta bắt đầu tham lam tìm ki/ếm chút hơi ấm trên người nàng ấy.

"Nha đầu ngốc, cô thấy không, đó vốn dĩ không phải đan dược mà là đ/ộc dược, hắn chẳng qua coi cô như một người thử đ/ộc mà thôi. Thật sự yêu một người là không nỡ lòng nào làm tổn thương người ta, dù chỉ là một xíu, huống chi còn ngày ngày cho uống th/uốc đ/ộc.”

Từ đó về sau, sư muội vẫn là sư muội, mỗi ngày đều bám lấy sư tôn mè nheo làm nũng.

Nguyệt Nương trên sườn núi Tư Quá dường như chỉ là một giấc mơ của ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm