Ta nghĩ ta nên chia sẻ những gì tốt nhất của mình cho nàng ta.

"Sư muội, tỷ mang đồ tốt tới cho muội này.”

Ta đặc biệt để lại đan dược sư tôn cho ta được ta cất giấu như báu vật bày ra hết bàn cho nàng ta.

"Đây là đan dược do sư tôn luyện, ăn có thể giúp tăng tu vi, ta nhờ những thứ này mà đạt được trúc cơ trong vòng ba năm đó.”

Nàng ta cúi đầu nhặt từng viên lên quan sát kỹ càng, nhưng trên gương mặt lại chẳng tỏ ra gì.

"Viên màu đỏ ngọt, nhưng ăn thì giống như nuốt d/ao vậy, đ/au như rá/ch ruột. Màu xanh dương ăn thì mát mát lạnh lạnh, nhưng lại giống như có hàng ngàn con kiến đang bò trong lòng, moi tim gặm xươ/ng. Màu xanh lá rất đắng, ăn là lưỡi tê, ba bốn ngày không nói chuyện được.”

Nàng ta nhíu ch/ặt mày, có lẽ ta đã dọa nàng ta sợ, nên đã vội giải thích: "Muội đừng sợ, những thứ này đều là linh đan thần dược, nhưng muội ăn lần đầu vẫn nên thử cái trắng này đi, không có mùi vị gì hết, cũng không khó chịu, chỉ là sẽ ngủ mê mấy ngày thôi.”

"Vất vả cho sư tỷ rồi.”

Trước khi sư muội nuốt viên đan dược đó, đã nhìn ta đầy sâu xa, trong mắt ánh lên sự thương hại, chắc là ta hoa mắt.

Nhưng chẳng mấy chốc, sư tôn đã tới tìm.

"Bạch Tuyết, con làm gì Sở Sở?” Hắn ta không nói rõ ràng, đã quất roj dài trong tay, khiến ta ngã lăn ra đất.

Ta đ/au đớn co quắp r/un r/ẩy dưới đất, nhưng không hề biết mình sai ở đâu.

Sư tôn tức gi/ận, ta chưa từng thấy hắn ta hoảng lo/ạn như vậy, đây là lần đầu tiên hắn ta đ/á/nh ta.

"Con đã cho sư muội ăn đan dược màu trắng, muội ấy chỉ ngủ mấy ngày thôi.”

Ta vô tội nhìn về phía hắn ta, đáng lẽ hắn ta nên khen ta hiểu chuyện rộng rãi, chia sẻ đồ tốt, có phong thái của sư tỷ.

"Muội ấy và con không giống nhau, nếu như con còn dám động vào muội ấy, đừng trách vi sư không nể mặt.”

Sư tôn nói rồi bế sư muội đang ngủ mê phất tay rời đi, để lại ta một thân đầy vết roj đ/á/nh không biết phải làm gì.

Ta đối xử với nàng ta như sư tôn đối xử với mình, như vậy cũng là sai sao?

Nàng ta và ta không giống nhau, rốt cuộc không giống nhau ở điểm nào?

Những câu hỏi này như chìm sâu trong động băng không bờ, ta ở trong hang động lạnh giá trên sườn núi Tư Quá đã suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn không tìm ra được đáp án.

Kỳ lạ, trước giờ ta không sợ lạnh, băng tuyết trên Chung Sơn cũng chưa từng làm ta thấy lạnh, tại sao nơi này lại lạnh lẽo thấu xươ/ng đến vậy.

Khi ta sắp ngất đi vì cái lạnh của núi Tư Quá, tiểu sư muội đã tới thăm ta.

Nàng ta ôm ta vào lòng, ngón tay nhẹ lau đi giọt nước mắt vương trên mắt ta.

"Con người có trái tim, một khi đã động lòng sẽ trở nên vô cùng yếu đuối, thần cũng không ngoại lệ.”

"Gì cơ?” Ta run run hỏi, ngẩng đầu nhìn nàng ta.

Khuôn mặt của sư muội dần dần mờ đi rồi lại rõ ràng, là Nguyệt Nương.

"Nguyệt Nương?” Lẽ nào là vì quá lạnh nên ta xuất hiện ảo giác chăng.

"Ừm.” Nàng ấy dịu dàng đáp lời, vừa bôi th/uốc lên vết thương của ta.

"Không cần đâu.” Ta lẩm bẩm.

Dường như nàng ấy thật sự nghe hiểu lời nói mê man của ta: "Cô không cần bôi th/uốc, nhưng cô vẫn cần có người thương.”

Ta bỗng cảm thấy tủi thân, vùi đầu vào lồng ng/ực nàng ấy, trong trời đất đầy tuyết trắng rét c/ắt da c/ắt thịt, ta bắt đầu tham lam tìm ki/ếm chút hơi ấm trên người nàng ấy.

"Nha đầu ngốc, cô thấy không, đó vốn dĩ không phải đan dược mà là đ/ộc dược, hắn chẳng qua coi cô như một người thử đ/ộc mà thôi. Thật sự yêu một người là không nỡ lòng nào làm tổn thương người ta, dù chỉ là một xíu, huống chi còn ngày ngày cho uống th/uốc đ/ộc.”

Từ đó về sau, sư muội vẫn là sư muội, mỗi ngày đều bám lấy sư tôn mè nheo làm nũng.

Nguyệt Nương trên sườn núi Tư Quá dường như chỉ là một giấc mơ của ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phu Quân Đại Tướng Mê Trò Giả Tử, Thiếp Đành Đưa Chàng Vào Mộ Thật

Chương 7
Kết hôn ba năm, khi nghe tin phu quân chết trận, ta bỗng cười phá lên. Bởi kiếp trước, ta không biết hắn giả chết, đã khóc thương ba ngày đêm, rồi nghiến răng gồng gánh cả phủ tướng quân. Dốc hết tâm huyết phụng dưỡng song thân chồng đến già, nuôi dạy con thơ khôn lớn, đến khi thân tàn ma dại. Thế mà trong giờ phút hấp hối, hắn lại dắt theo người thanh mai trúc mã cùng lũ cháu nội ngoại đầy nhà trở về. Hắn ung dung hưởng thụ mọi thứ ta đánh đổi xương máu giữ gìn, phong cho tình cũ làm chính thất, còn ta thì bị quăng ra đường, cuối cùng chết cóng trong đêm giá lạnh. Lần này tỉnh dậy, ta trở về đúng ngày hắn giả chết. Nhìn thi thể giả của hắn, ta khẽ nhếch mép cười lạnh lùng: "Mau cho người tới mổ bụng khám nghiệm tử thi!"
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0
Du Phi Du Chương 8
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?