Ngày hôm sau, tôi dậy sớm đi chợ m/ua thức ăn. Khi đến quán, lúc chuẩn bị lấy chìa khóa mở cửa thì tôi bắt gặp một gương mặt quen thuộc.
Vương Đông Húc nhuộm mái tóc vàng, hai tay đút túi quần, cười hì hì bảo tôi:
“Ồ, Lưu Bảo, không ngờ nhà cậu lại mở quán ăn thật đấy.”
“Tôi thấy cậu đi lại như thế này, hình như chân không còn què nữa nhỉ.”
“Sao thế, cậu lắp chân giả à?”
Nhìn gương mặt Vương Đông Húc, những ký ức cũ kỹ ùa về trong tâm trí. Vương Đông Húc từng là bạn học cấp ba của tôi, chỉ vì chân tôi bị khuyết tật mà hắn cầm đầu b/ắt n/ạt, coi việc trêu chọc tôi là niềm vui.
Tôi từng cố gắng tìm giáo viên cầu c/ứu, nhưng thầy cô lại đặc biệt thiên vị Vương Đông Húc. Những đứa trẻ nghịch ngợm, hoạt bát luôn nhận được nhiều sự quan tâm hơn, còn kẻ trầm mặc, khép kín như tôi thì mãi mãi bị ngó lơ.
Giáo viên không những không trách ph/ạt Vương Đông Húc mà còn gọi tôi lên văn phòng. Thầy hỏi tại sao Vương Đông Húc không gây sự với người khác mà cứ nhắm vào tôi, rồi bắt tôi tự kiểm điểm lại bản thân.
Cứ như thế, dưới sự làm ngơ của giáo viên, Vương Đông Húc càng được nước lấn tới. Hắn xúi giục cả lớp cô lập tôi, cấm không cho bất cứ ai nói chuyện với tôi.
Nhưng những điều đó vẫn chưa thể khiến tôi khuất phục, thứ cuối cùng đá/nh gục tôi chính là một tin nhắn tỏ tình. Vương Đông Húc lập tài khoản giả, giả danh cô gái tôi thầm mến để trò chuyện cùng tôi, đêm nào cũng ân cần an ủi tôi. Lúc đó tôi hạnh phúc vô cùng, ngày nào cũng ôm điện thoại cười ngây ngô mà chẳng hề hay biết tất cả chỉ là cái bẫy hắn giăng ra.
Cho đến khi tin nhắn tỏ tình của tôi được gửi đi, bầu trời của tôi chính thức sụp đổ. Vương Đông Húc công khai đọc to tin nhắn tỏ tình của tôi trước mặt cả lớp.
“Lưu Bảo, nhà cậu không m/ua nổi gương thì cũng phải soi nước tiểu chứ, cậu tự nhìn lại cái đức hạnh của mình đi.”
“Đồ què quặt như cậu mà cũng học đòi tỏ tình à, người ta có thích cậu không?”
Giữa những tiếng cười cợt, chế giễu của đám bạn, cô gái tôi thầm mến khóc lóc chạy ra khỏi lớp. Từ đó, tôi nghỉ học.
Nghĩ đến chuyện cũ, toàn thân tôi không nhịn được mà r/un r/ẩy. Tôi vô cảm hỏi Vương Đông Húc: “Sao cậu tìm được đến tận đây?”
Vương Đông Húc cười nhếch mép: “Tôi thấy video cảnh báo về quán nhà cậu trên mạng, chỉ liếc mắt một cái là nhận ra cậu ngay.”
“Vì tò mò nên tôi theo địa chỉ trên video tìm đến, không ngờ lại đúng là quán nhà cậu thật.”
“Bạn cũ ơi, giờ cậu trông vạm vỡ hơn xưa nhiều nhỉ, chân cũng không què nữa, đúng là làm tôi phải nhìn bằng con mắt khác rồi.”
“Cậu nghiêm túc quá rồi, năm đó tôi chỉ đùa với cậu thôi mà, sao cậu lại phải nghỉ học chứ? Cậu đi rồi, cậu không biết tôi nhớ cậu thế nào đâu.”
Đùa ư? Vụ b/ắt n/ạt tồi tệ qua miệng hắn lại trở thành câu đùa nhẹ tênh, vậy những nh/ục nh/ã và tổn thương tôi phải chịu thì tính là gì? Nhìn gương mặt không chút hối lỗi đó, tôi thực sự muốn gi*t hắn, muốn băm hắn thành trăm mảnh.
Tôi lấy chìa khóa trong túi, thản nhiên hỏi: “Cậu ăn cơm chưa?”
“Chưa, sao nào, cậu định mời tôi ăn cơm à?”
Hắn nhìn bảng hiệu quán chúng tôi: “Toàn Trư Yến Tự Chọn 19 tệ một người, rẻ thế này à, vậy cậu mời tôi một bữa đi.”
Tôi nhếch mép, cười như không cười: “Dù sao nhà tôi cũng là quán ăn, tôi mời cậu.”
Sau khi tôi mở cửa, chẳng bao lâu sau bố tôi đến. Nhìn thấy Vương Đông Húc, ánh mắt bố tối sầm lại, ông cười hiền hậu hỏi: “A Bảo, đây là ai thế?”
Vương Đông Húc lập tức khoác vai tôi, giả vờ thân thiết nói với bố tôi:
“Chào chú, cháu là bạn học của Lưu Bảo, hôm nay cậu ấy đặc biệt mời cháu đến quán ăn cơm ạ.”
Bố tôi nghe xong chỉ cười nhạt, rồi nhiệt tình bưng ra đủ loại trái cây và đồ ăn vặt cho Vương Đông Húc.
“Bạn học cứ ngồi chờ chút nhé, chú vào làm món ngay đây. Cháu có thích ăn món gì đặc biệt không, cứ bảo chú.”
Vương Đông Húc nhìn quanh quán rồi nói với tôi: “Không ngờ cậu lại mời tôi ăn cơm thật.”
Ngay khi bố bưng thức ăn ra bàn, lòng tôi bỗng chốc do dự. Tôi hỏi hắn: “Đối với tôi, cậu có cảm thấy chút hối lỗi nào không?”
Vương Đông Húc bỗng cười ồ lên, như thể vừa nghe thấy một câu chuyện cười nực cười nhất, hắn cười đến mức ngả nghiêng, nước mắt chực trào ra.
“Tại sao tôi phải hối lỗi chứ? Lưu Bảo, bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ giờ cậu vẫn còn canh cánh trong lòng mấy chuyện vặt vãnh ngày xưa à?”
Đúng vậy, đã qua bao nhiêu năm rồi, tôi hà tất phải để bụng với hắn chứ?
Tôi đẩy đĩa th!t tỏa hương thơm phức đến trước mặt hắn: “Ăn nhiều vào, bố tôi nấu ăn ngon lắm, cứ thoải mái mà ăn, tôi mời.”
Vương Đông Húc cười cười: “Được thôi, lần sau tôi sẽ dẫn một đám bạn đến ủng hộ cậu.”
Nói là ủng hộ, chẳng bằng nói là muốn đến ăn chùa uống chùa.