Tôi vò nát tờ đơn trong túi rồi ném vào thùng rác.
Tiền ki/ếm ít đi thì tôi có thể cố gắng ki/ếm lại.
Nhưng những năm tháng xa cách đã mất đi, dù thế nào cũng không thể tìm về.
Chuông báo thức vang lên.
Ôn Ngôn còn ngái ngủ bước ra khỏi phòng.
Nhìn thấy tôi, em cười rạng rỡ như vừa nhìn thấy báu vật quý giá nhất thế gian, rồi hỏi sao hôm nay tôi về sớm như vậy.
Nụ cười ấy làm lòng tôi rung động.
Trong khoảnh khắc đó...
Tiền đồ cũng được.
Công thành danh toại cũng được.
Tôi cảm thấy tất cả mọi thứ trên đời này đều không sánh bằng nụ cười nơi khóe môi Ôn Ngôn.
Rõ ràng tôi đã ném đơn đăng ký đi rồi.
Nhưng giáo sư hướng dẫn vẫn báo cho tôi biết chuyến bay sang nước ngoài sẽ khởi hành sau hai ngày nữa.
Một ý nghĩ bất chợt hiện lên trong đầu khiến tôi cảm thấy sợ hãi.
Tôi lao về căn phòng thuê.
Nhìn thấy một lá thư.
Một xấp tiền lẻ đủ mọi mệnh giá.
Nhưng lại không thấy bóng dáng Ôn Ngôn đâu.
Tôi đi tìm em khắp nơi.
Thậm chí suýt mất mạng ngoài biển.
Hạ Lan từng cố khiến tôi tỉnh táo lại.
Cô ấy nói:
“Không có người anh nào đối xử với em trai như anh đối xử với Ôn Ngôn cả. Ngột ngạt đến đ/áng s/ợ.”
Tôi như bị một gậy đ/á/nh thẳng vào đầu.
Đối với tôi...
Ôn Ngôn đã không còn đơn thuần chỉ là em trai nữa.
Con người luôn chỉ hiểu rõ những tình cảm mơ hồ khi phải chia ly.
Trong năm năm không gặp em.
Tôi vô cùng chắc chắn.
Tôi yêu Ôn Ngôn.
Nhưng thứ tình yêu ấy...
Lẽ ra không nên tồn tại.
---
Qua lớp kính của hiệu sách, khi nhìn thấy bóng dáng Ôn Ngôn, tôi còn tưởng cuối cùng mình đã phát đi/ên.
Cuối cùng cũng nhìn thấy người ngày nhớ đêm mong trong ảo giác.
Leo hỏi tôi vì sao cứ nhìn chằm chằm nhân viên trong hiệu sách.
Tôi đột nhiên mở to mắt.
Lúc đó mới nhận ra...
Đó không phải ảo giác.
Tôi vừa từ công trường trở về.
Trên người đầy bụi xi măng.
Tôi không muốn xuất hiện trước mặt em với bộ dạng đó.
Thế là tôi dùng tốc độ nhanh nhất chạy về nhà thay quần áo.
Làm cho em chiếc sandwich em thích nhất.
Mang theo tâm trạng thấp thỏm và hồi hộp, tôi đẩy cánh cửa hiệu sách ra.
Tôi muốn ôm lấy em.
Muốn nói với em rằng tôi nhớ em đến nhường nào.
Nhưng không thể.
Tôi cố gắng kiềm chế cảm xúc.
Giả vờ nghiêm khắc.
Giống như đang đối mặt với một đứa trẻ bỏ nhà đi bụi.
Đêm hôm đó, tôi hoàn toàn không nhớ chuyện gì đã xảy ra.
Mãi đến khi xem lại camera trong phòng khách.
Nhìn thấy cảnh mình kéo Ôn Ngôn vào phòng ngủ.
Tôi mới mơ hồ đoán được đã xảy ra chuyện gì.
Và rồi...
Ôn Ngôn lại một lần nữa biến mất khỏi thế giới của tôi.
Tôi nh/ốt mình trong nhà nhiều ngày liền.
Cho đến khi Leo nói rằng đã nhìn thấy Ôn Ngôn ở một tỉnh khác.
Nhưng tôi không lập tức tìm đến.
Tôi chỉ âm thầm cho người bảo vệ em.
Không để ai b/ắt n/ạt em.
Tôi cho Ôn Ngôn nửa năm tự do.
Trong nửa năm ấy.
Tôi sắp xếp toàn bộ tài sản của mình.
Nếu chẳng may xảy ra chuyện gì.
Tất cả cuối cùng sẽ thuộc về Ôn Ngôn.
Tôi còn lập sẵn kế hoạch ứng phó chi tiết cho những nguy cơ công ty có thể gặp phải trong ba năm tới.
Để dù tôi không còn ở đó.
Mọi người vẫn có thể xử lý ổn thỏa.
Tôi muốn trao cho Ôn Ngôn thời gian của mình.
Cũng muốn trao cho em toàn bộ tài sản của mình.
Trong chuyện yêu Ôn Ngôn.
Tôi có đủ tự tin để thắng bất kỳ ai.
Nhưng nếu ba năm vẫn không thể khiến em chấp nhận tình yêu này.
Tôi sẽ trả lại tự do cho em.
Chỉ là tôi không ngờ...
Tình yêu của tôi rơi lên người Ôn Ngôn.
Lại trở thành một áp lực vô hình.
Em cho rằng vì em mà tôi đã từ bỏ quá nhiều thứ.
Cho rằng tôi sống không còn là chính mình.
Nhưng em không biết.
Nếu không có em.
Thì hơn mười năm trước, trong cơn mưa ngày ấy...
Tôi đã rời khỏi thế giới này từ lâu rồi.
Tôi vốn định nhân dịp đi công tác để bình tĩnh lại.
Đợi trở về rồi nói chuyện với em thật tử tế.
Không ngờ lại gặp động đất.
Khi bị ch/ôn vùi dưới đống đổ nát.
Điều đầu tiên tôi nghĩ tới là:
Nếu cứ thế ch*t đi... có lẽ cũng là một sự giải thoát.
Đó là sự chán gh/ét thế giới này đã ăn sâu vào tận xươ/ng tủy của tôi.
Đêm xuống.
Trong bóng tối.
Tôi nhìn thấy tin nhắn mà Ôn Ngôn gửi cho mình vài giờ trước.
Chỉ vỏn vẹn một dòng.
Nhưng tôi đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần.
Tôi không thích thế giới này.
Nhưng trên thế giới này...
Vẫn còn có Ôn Ngôn.
Cho nên tôi phải sống.
Bác sĩ từng nói.
Với trình độ y học phát triển nhanh chóng như hiện nay.
Có lẽ không lâu nữa, chứng c/âm của em sẽ có cơ hội chữa khỏi.
Tôi vẫn muốn nghe em gọi mình một tiếng “anh”.
Thậm chí còn tham lam hơn.
Muốn nghe em nói rằng em yêu tôi.
Trước khi không chịu đựng nổi mà ngất đi.
Tôi nghe thấy tiếng còi vang lên.
Trong cơn mê man.
Tôi nhìn thấy Ôn Ngôn khi còn nhỏ đang ngồi trên tảng đ/á lớn ở đầu làng.
Em mỉm cười vẫy tay với tôi.
Tôi muốn nói với em rằng:
“Anh không thất hứa.”
“Anh đã trở về rồi.”
_END_