Trò Chơi Bách Quỷ

Chương 53

23/07/2025 11:16

Tôi nhìn xuống phía dưới, hồ vẫn còn đó nhưng không có gió. Mặt hồ như tấm gương, hoàn toàn không thấy bất thường gì.

Thời gian chỉ còn 1 phút, trán tôi bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

Tôi trợn mắt, quét nhìn từng tấc cửa sổ, nhưng vẫn không manh mối nào, lòng bàn tay đã ướt đẫm.

Không được, phải rời đi ngay thôi.

Phải dành trước 30 giây để lên lầu.

Vừa quay người, một chi tiết lóe lên trong đầu.

Tôi cứng đờ người, cuối cùng cũng phát hiện ra điều bất thường:

Mặt hồ dù như gương, nhưng... lại không có bóng trăng phản chiếu.

Quả nhiên cái hồ này có vấn đề!

Trong lòng đã đưa quyết định, tôi phải nhìn toàn cảnh hồ một lần nữa rồi mới đi.

Hít một hơi thật sâu, tôi nắm ch/ặt lan can.

Bất chấp rủi ro, tôi thò hơn nửa người ra ngoài, nhìn thẳng xuống phía dưới.

Vừa nhìn xuống, đồng tử tôi co rúm lại.

Chỉ thấy mặt hồ phản chiếu tòa ký túc xá không phải trăm tầng, mà chỉ là 7 tầng bình thường.

Đèn sáng trưng, bóng người nhấp nhô, nhộn nhịp khác thường.

Quan sát kỹ hơn.

Chỉ duy nhất ký túc xá 412 của chúng tôi là không sáng đèn.

Tôi nhìn mặt trăng kỳ quái to lớn kia.

Nhìn tòa tháp q/uỷ trăm tầng đen kịt.

Nhìn thế giới yên bình trong hồ.

Một suy đoán đi/ên rồ trỗi dậy trong tôi.

Lẽ nào... thế giới trong hồ mới là bình thường?

Nếu có người từ thế giới bình thường nhìn mặt hồ, họ sẽ thấy gì…

Liệu họ có thấy chúng tôi không?

Tim tôi đ/ập thình thịch.

Nếu suy đoán này là thật…

Vậy có lẽ nhảy xuống hồ... sẽ trở về cõi dương!

Ý nghĩ vừa nảy ra.

Mặt trăng trên trời bắt đầu vặn vẹo và nhấp nháy.

Nhìn kỹ, đây nào phải mặt trăng?

Rõ ràng là một con mắt bạc khổng lồ.

Nó đang nhìn chằm chằm xuống tôi, dáng vẻ như thần linh.

Một giọng nói văng vẳng từ chân trời:

“Chúc mừng phát hiện 'cửa ra'.”

“Sắp bước vào 'đường tối'.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm