Phần thân trước của người đàn ông giống như bị ai đó khoét rỗng, trống hoác.
Nhưng hắn vẫn có cổ, vẫn có đầu.
Còn tấm da người kia, nó đang chậm rãi giãn ra, đã mọc đủ cả hai chân hai tay, nhưng lại thiếu mất cái đầu.
.......
Tôi bỗng cảm thấy dựng tóc gáy.
Chẳng lẽ tấm da người đó là một phần cơ thể của gã đàn ông trước mặt này?!
Tôi vừa nghi ngờ vừa sợ hãi.
Nhưng không dám để lộ ra ngoài.
Tôi vừa khóc vừa nói: 「Tôi tuyệt đối không thể giữ lại tấm da người này!」
Người đàn ông không nói gì.
Hắn chỉ luôn giữ vẻ mặt vô cảm, nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi bị hắn nhìn đến mức toàn thân r/un r/ẩy: 「Nếu.................. nếu tôi không nhận tấm da này, chẳng lẽ, ông sẽ gi*t tôi sao?」
Người đàn ông tiến lại gần tôi thêm vài bước.
Ánh mắt hắn âm u, hầu như không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào, lạnh lùng nói: 「Cô phát hiện ra rồi, đúng không?」
Tôi lắp bắp: 「Phát.................. phát hiện cái gì?」
Hắn tiến lên một bước, tôi lại lùi một bước.
Cho đến khi bị dồn vào tường.
Khi không còn đường lui, tôi ngửi thấy mùi tanh tưởi trên người hắn.
Đó không phải là mùi tanh của m/áu tươi.
Mà là một mùi hôi thối khó tả của đất ẩm.
Thứ này, tuyệt đối không phải mùi mà con người có thể phát ra.
Suy đoán trong lòng tôi càng thêm chắc chắn.
Tấm da người, thực sự là một phần cơ thể của gã đàn ông này!
「Cô phát hiện ra tôi không phải con người rồi nhỉ.」
Người đàn ông đột ngột cúi đầu.
Cổ hắn giống như đất nặn, chậm rãi giãn ra, kéo dài.
Sau đó, mái tóc dài rủ trước ngựk bị cái đầu vươn dài trên cổ hắn gạt sang một bên, để lộ ra bộ quần áo màu đen.
Hắn há miệng.
Rất nhanh, bộ quần áo bị mở ra.
Tôi k/inh h/oàng trợn trừng mắt.
Đúng như những gì tôi đã đoán trước đó.
Cơ thể hắn trống rỗng.
Nhưng, hắn lại có phần lưng dài mảnh, xươ/ng sống, thậm chí cả trái tim đang đ/ập và ruột gan.
N/ội tạ/ng bên trong lồng ngựk hắn nhỏ hơn con người rất nhiều.
Nhìn qua, giống như trái tim của loài rắn.
Khoảnh khắc này, cơ thể tôi như bị đóng băng, không cách nào cử động.
Tôi chỉ có thể cứng đờ người, kinh hãi nhìn chằm chằm hắn.
「Thực ra cô là một người rất thông minh.」
Người đàn ông giống như một cỗ máy, giọng nói không chút cảm xúc: 「Lúc nãy khi cô nhào vào người tôi, chắc chắn đã phát hiện ra thân thể tôi bị rỗng, đúng không?」
Cổ họng tôi không thể thốt ra bất kỳ âm thanh nào.
Nhưng đại n/ão tôi đang xoay chuyển với tốc độ chóng mặt.
Đối mặt với con quái vật này, tôi phải làm sao mới có thể trốn thoát?
Cổ của người đàn ông lại bắt đầu kéo dài thêm một lần nữa.
Hắn ngày càng dài ra, cho đến khi giống như một con rắn, quấn ch/ặt lấy cổ tôi.
Hắn không dùng sức siết tôi.
Nhưng tôi đã cảm thấy không thở nổi.
Cổ hắn đã quấn lấy tai tôi.
Đôi môi hắn lạnh lẽo, chạm vào bên tai tôi.
Hắn như thể đang tự nói với chính mình: 「Con người có một bộ n/ão thông minh.」
「Chỉ tiếc là, xúc giác của con người luôn chậm chạp như vậy.」
Tôi có một linh cảm mãnh liệt.
Gã đàn ông này, nó..... nó sắp gi*t tôi rồi!
Toàn thân tôi tê dại, r/un r/ẩy.
Nước mắt không thể kiểm soát mà trào ra khỏi hốc mắt, tôi nức nở c/ầu x/in: 「Xin ông, tha cho tôi đi, chỉ cần ông tha cho tôi, tôi nhất định sẽ giữ tấm da người này!」
Cổ của người đàn ông quấn lấy tôi, xoay một vòng.
Sau đó, hắn đối mặt trực tiếp với tôi, đôi mắt đen ngòm nhìn chằm chằm vào tôi, vô cảm nói: 「Cô đoán xem, làm sao tôi biết cô phát hiện ra tôi không phải người?」
Hắn bồi thêm một câu: 「Nếu câu trả lời làm tôi hài lòng, tôi sẽ tha cho cô.」