Đương nhiên, tôi đến với Khương Du cũng chỉ vì tôi thực dụng.
Lúc ấy, có rất nhiều người thích tôi, mẹ tôi nói đúng, tôi đã hoàn hảo thừa hưởng từ bà khuôn mặt khiến người ta một lần nhìn thấy là không thể quên.
Cũng lắm kẻ theo đuổi tôi, có người dùng tiền bạc dập dồn, có kẻ dốc cạn tình cảm, còn tôi thì như cành liễu trước gió, ngả nghiêng theo từng đồng tiền họ ném xuống.
Thực ra, những gì họ cho đã quá đủ rồi, nhất là khoảng thời gian mẹ tôi vừa mất. Bà chẳng để lại cho tôi thứ gì, một đứa bỏ học từ năm mười sáu tuổi, vất vả lắm mới ki/ếm được đồng tiền ít ỏi, mưu mẹo đủ đường nhưng vẫn ăn đủ thứ thiệt thòi.
Vô số người giơ cành ô liu về phía tôi. Họ biết tôi là con trai của mẹ tôi, biết từ nhỏ bà đã uốn nắn tôi theo hướng ấy, và họ càng biết rõ khuôn mặt tôi giống mẹ đến từng đường nét - một vẻ đẹp chuẩn mực.
Họ chặn tôi ở nhà, chặn trên đường đi làm thêm, dúi tiền vào tay rồi bảo tôi phải ngoan ngoãn.
Trước đây mẹ từng bảo, đó là con đường sống bà vạch sẵn cho tôi, một lối đi bằng phẳng và dễ dàng. Nhưng tôi vẫn sợ.
Lúc ấy tôi mười sáu tuổi, dù có thể giả vờ điệu nghệ đến đâu, thì vẫn là cái tuổi chưa đủ dũng khí để thực sự mạnh mẽ.
Tôi gặp Khương Du vào lúc can đảm nhất đời mình.
Khi ấy, tôi như ngọn cỏ ngả theo chiều gió, d/ao động giữa vô số người, hôm nay nịnh bợ kẻ này, ngày mai tán tỉnh người kia.
Ngày ngày tôi chạy đi chạy lại như chó săn, bận rộn không ngơi tay, đến mức chẳng buồn để ý đến Khương Du dù hắn luôn được đám đông vây quanh. Dù gương mặt hắn đẹp tựa thiên nhân, nhưng với tôi, kẻ không ném tiền thì khó lòng lọt vào mắt xanh.
Có lẽ hắn cảm thấy bị tổn thương, bởi trong cái hội quán sang trọng ấy, chỉ mình tôi là đồ m/ù chữ, không biết hắn là ai, chỉ mình tôi không nhìn thấy sự tồn tại của hắn.
Thế là hắn cũng bắt đầu ném tiền vào tôi, ném nhiều hơn bất kỳ ai.
Như một phiên đấu giá, tôi là món hàng trên bệ trưng bày, tiếng ra giá nối nhau vang lên.
Sinh nhật tuổi hai mươi, tôi có mối tình đầu đời, chẳng dính dáng gì đến sự lãng mạn ngây ngô tuổi trẻ, đơn giản chỉ vì: ai trả cao nhất sẽ được.
Khương Du rất tốt, hắn giàu có lại sẵn sàng chi tiêu cho tôi. Theo hắn, tôi được ở trong căn biệt thự chưa từng dám mơ, m/ua những bộ cánh đắt giá đến mức không dám nhìn giá tiền, ăn bao nhiêu là cao lương mỹ vị, đi khắp những vùng đất mới lạ...
Những ngày bên Khương Du khiến tôi càng tin rằng tiền là thứ tuyệt vời nhất trên đời, tiền có thể khiến tất cả hạnh phúc, kể cả một kẻ chưa từng biết hạnh phúc là gì như tôi.
Nhưng rồi một ngày, Khương Du bỗng ch/áy túi.
Hắn nói đã tiêu hết số tiền dành dụm bao năm vào tôi, nói không thể tiếp tục chu cấp cho lối sống xa hoa của tôi nữa, rồi hỏi tôi có muốn cùng hắn sống cuộc đời nghèo khổ không?
Tôi không muốn.
Điều đó trái ngược hoàn toàn với những gì tôi được dạy từ nhỏ, không phù hợp với sự dũng cảm tuổi hai mươi của tôi. Tôi không muốn quay lại cuộc sống trước kia, tôi nhất định phải tiếp tục hạnh phúc.
Nhưng tôi lại không nỡ rời xa hắn, thực sự không nỡ.
Lúc ấy tôi nghĩ, giá như người giàu có là tôi thì tốt biết mấy, như thế chúng tôi vẫn có thể tiếp tục sống trong nhung lụa.
Nhưng tôi không có tiền. Từ ngày bỏ học năm mười sáu tuổi, mỗi ngày của tôi đều như lửa đ/ốt, khổ không thể tả.
Vì thế tôi nói với Khương Du: "Em không thể cùng anh sống cuộc đời khổ cực."
Nên khi gặp lại Khương Du, thấy hắn sống không ra gì, tôi cũng nói: "Em có thể dẫn anh theo để sống cuộc đời sung túc."
Đạo đức là gì? Liêm sỉ là gì? Từ nhỏ tôi đã không biết, cũng chẳng muốn quan tâm.
Tôi không được dạy dỗ thành một đứa trẻ ngoan. Ham mê hào nhoáng, thấy lợi quên nghĩa, muốn hưởng không... đó chỉ là những khuyết điểm nhỏ nhất của tôi. Đúng sai với tôi chỉ là chuyện viển vông, tôi chỉ muốn ki/ếm thật nhiều tiền rồi dẫn Khương Du theo hưởng phú quý.
Đó là quyết định dũng cảm thứ hai mà tôi đưa ra năm hai mươi tuổi.
Còn cái đầu tiên là gì nhỉ? À, là sau bao năm giằng x/é, tôi cuối cùng cũng quyết định b/án thân để đến bên Khương Du.