Tôi lái xe đến nhà Chu Nhiên, anh họ của Hứa Trạch Miện.

Lúc mới vào đại học A, Chu Nhiên đã xin wechat của tôi.

Sau này biết tôi là em dâu của mình, ánh mắt hắn nhìn tôi vẫn không trong sáng cho lắm.

May mắn thay, hắn là hải vương* nổi tiếng, lại có Hứa Trạch Miện ở bên nên tôi cũng không cảm thấy quá khó chịu khi ở chung với hắn.

(*)海王: hải vương, kẻ thống trị hải sản=))) Không chỉ là bắt cá 2 tay nữa mà là giăng lưới bắt hết cá luôn=)))

Có lẽ vì nín nhịn chuyện kia cả ngày nay, nếu không qua đêm nay, tôi cũng chẳng có dũng khí để đến tìm hắn.

Thế nên dù có mưa to hơn nữa, tôi vẫn lái xe đến mà không báo tiếng nào.

Gõ cửa một lát đã có người ra mở cửa.

Chu Nhiên mặc áo choàng tắm, tóc còn hơi ước, thấy là tôi thì hắn có hơi s/ửng s/ốt: “Sao vậy?”

Vừa dứt lời liền tránh qua một chút, ra hiệu cho tôi tiến vào.

“Đêm nay em có thể ở lại đây không?” Tôi chưa bước vào.

“Em đi/ên rồi?” Chu Nhiên ngừng lau tóc, giọng điệu hơi cao lên.

Rõ ràng hắn hiểu ý tôi.

“Nếu không thì em đi…” Chưa kịp nói xong, tôi vừa quay đi đã bị hắn ngăn lại, Chu Nhiên đưa tay kéo tôi vào trong.

“Anh bị s/ốt 39 độ, em muốn thử không?” Chu Nhiên dựa sát vào tôi, vì thấy không quen lắm nên tôi quay mặt đi.

Trên người anh có mùi rất dễ chịu, không giống mùi thơm mát thoang thoảng của Hứa Trạch Miện mà đầy d/ục v/ọng khiến người ta say đắm.

Tôi nhắm mắt lại, đưa tay ôm lấy Chu Nhiên, nhón chân lên dựa sát vào hắn.

Như ngọn lửa ch/áy lan ra đồng cỏ, khơi dậy mọi h/am mu/ốn trong hắn.

Hắn khẽ ch/ửi một tiếng, nắm cằm tôi hôn sâu hơn.

Thật nóng bỏng.

Như lò lửa nóng hổi vậy.

Nhịp nhấp của Chu Nhiên giống như cơn mưa xối xả ngoài kia.

Nhưng chúng nóng hơn cơn mưa buốt giá ấy gấp trăm lần.

Trước đây, để tránh hiềm nghi, mỗi lần Chu Nhiên cười nửa miệng nhìn tôi, tôi sẽ cung kính gọi hắn là anh họ.

“Anh… họ.”

Đầu óc trống rỗng.

Chỉ còn lại tiếng hít thở hòa vào tiếng mưa đ/ập trên cửa sổ.

Cách đây rất lâu, tôi và Hứa Trạch Miện ngủ chung trên một chiếc giường mà như cách nhau bởi con sông Sở hà Hán giới*.

(*)楚河汉界: con sông định ra biên giới giữa nước Sở và nước Hán.

Có lẽ là giữ tiết nghĩa vì con nhỏ gh/ê t/ởm kia.

Còn Chu Nhiên lại nồng ch/áy như nghi/ệp hỏa, mãi đến đêm khuya mưa tạnh mới bị trận mưa xối xả kéo dài này dập tắt.

Khi tỉnh dậy, cả người tôi như bị c/án qua.

Đầu tôi như chứa đầy vật cùn, vừa nặng nề vừa đ/au đớn.

Bị lây bệ/nh rồi.

Chu Nhiên mặc áo phông trắng quần xám bước vào, tay bưng theo một chén cháo, nhìn trông có tinh thần lắm.

"Tỉnh rồi à? Anh cho em uống th/uốc rồi, em vẫn còn s/ốt nhẹ, anh đã xin nghỉ bên công ty giúp em, nghỉ ngơi trước đi."

Tôi đẩy chén cháo ra, mồm miệng nhạt nhẽo vô vị: “Em không muốn ăn.”

“Muốn anh đút cho ăn hả? "Chu Nhiên nhướng mày dài, trông vừa badboy vừa cuốn hút, nói xong, đôi môi mỏng ấy dường như tới gần tôi hơn một chút.

Tôi ngả người ra sau: “Không ăn, em về đây.”

Nói xong tôi liền vén chăn lên…

Chợt nhớ ra mình không mặc quần áo.

Thế là lại rụt người vào trong chăn.

Chu Nhiên đặt chén cháo lên bàn, lộ ra vẻ mặt hơi lạnh lùng: “Tùy em, về đi.”

“Đưa quần áo cho em.”

Hắn rời đi, tiếng bước chân rất lớn, chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng biết hắn đang hơi gi/ận.

Chu Nhiên ném quần áo đã được giặt sạch và phơi khô lên giường, sau đó đóng cửa bước ra ngoài.

Sau khi thay đồ và xử lý xong công việc, tôi gọi điện cho Hứa Trạch Miện.

“Hứa Trạch Miện, anh không quên chuyện đã hứa với em hôm qua chứ?”

“Em bị cảm?” Một câu quan tâm đơn giản của Hứa Trạch Miện giống như cây kim đ/âm vào mắt tôi, “Chuyện gì?”

Tôi im lặng điều chỉnh cảm xúc: “Giới thiệu bạn trai mới cho em.”

“Hạ Miên, đừng chỉ vì gi/ận anh….”

“Tìm bạn trai, nhanh chóng bước vào cuộc sống mới, tránh đắm chìm trong quá khứ bị anh l/ừa dối, sao lại gọi là chỉ vì gi/ận anh? Hứa Trạch Miện, em đang nghiêm túc đấy.” Tôi mỉm cười ngắt lời anh, “Em đợi anh ở quán cà phê chúng ta hay tới, gặp mặt rồi nói chuyện sau.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
4 Bánh nhân thịt Chương 12
6 Áp lực cực cao Chương 13
7 Hàng xóm ngon lắm Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm