Cún Ngoan Của Tháng

Chương 14

30/05/2025 17:58

Cuối cùng cuộc sống ký túc xá cũng trở lại yên ổn.

Sự yên ổn này chủ yếu là do Tưởng Tự không còn quẩn quanh Thẩm Khuyết, cũng chẳng tìm cách gây sự với tôi nữa.

Cậu ta ngày nào cũng sớm đi tối về, như thể sợ gặp phải cảnh tôi và Thẩm Khuyết lại lặp lại chuyện lần trước.

Có lẽ cậu ta đang hối h/ận vì chuyển đến đây.

Ngược lại, lúc nào Thẩm Khuyết cũng lẻn lên giường tôi lúc nửa đêm.

Thật sự tôi đang nghi ngờ không biết anh có bị phân liệt nhân cách không.

Ban ngày trông hoàn toàn bình thường.

Chỉ cần chạm vào giường là như muốn trút hết mọi thứ dơ bẩn trong đầu ra.

Mấy lần Tưởng Tự không nhịn được nữa.

Cậu ta hất tấm rèm giường lên nhìn chúng tôi với ánh mắt lạnh lùng:

"Trong phòng còn người đây này, hai người không biết x/ấu hổ à?"

Hay lắm, ch/ửi đúng đấy!

Lần này đã biết bao quát diện rộng hơn rồi.

Thẩm Khuyết như mắc chứng "đói da", cứ bám ch/ặt lấy người ta mà không chịu buông.

Thế này thì tôi ngủ làm sao được!

Cả phòng chỉ có thằng ngốc Cao Phi là ngủ như lợn, tiếng ngáy vang đều như sấm dậy.

Thẩm Khuyết ngẩng đầu lên cười khẩy: "Tưởng Tự à, không lẽ mày muốn nhập hội?"

Mặt Tưởng Tự đỏ bừng, nói năng lắp bắp: "Mày... nói bậy... làm sao có chuyện đó!"

Bàn tay Thẩm Khuyết vòng qua eo tôi: "Có muốn cũng đừng hòng."

Tấm rèm buông xuống, gương mặt anh áp vào xươ/ng quai xanh tôi: "Tống Nghiễn à, chúng ta yêu nhau đi."

Tôi véo nhẹ má anh, nhắm mắt đáp: "Để tôi suy nghĩ đã."

Tôi thừa nhận mình hơi xao động.

Có lẽ tôi vốn là kẻ khát tình đến tận xươ/ng tủy.

Ai ở bên cạnh tôi, tôi sẽ yêu người ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
4 Tắt đèn Chương 8
7 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
11 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm