[BL] BẠN TRAI THÂY MA

Chương 8

27/08/2025 15:06

11.

Tôi bị thây m/a cắn trúng rồi.

Chỉ một chút sơ suất, trong lúc tôi đang bận ôm đống đồ ăn và Lâm Vũ đứng ngoài canh chừng, một tên thây m/a mặc đồ nhân viên từ sau kệ hàng cũ bất thình lình lao ra, nhanh như chớp đ/è tôi xuống và há cái miệng rộng thúi hoắc của gã hướng thẳng xuống bả vai tôi.

Nhanh đến mức tôi không phản ứng kịp, con d/ao đút bên hông bị va chạm văng ra xa.

Cơn đ/au truyền đến dữ dội, tên thây m/a kia cắn tôi một cái đ/au điếng.

Tôi quằn mình ré lên một tiếng. Lâm Vũ lập tức chạy vào. Đôi mắt anh trợn trừng, gân xanh nổi lên, xông đến túm lấy gã bảo vệ tách khỏi người tôi, đùng một cái x/é toạc gã kia làm hai mảnh.

N/ội tạ/ng đen vương vãi trên nền đất, cái đầu lăn lông lốc ra phía quầy thu ngân.

Lâm Vũ bế thốc tôi lên, sốt ruột đến mức không cẩn thận x/é rá/ch cả cái áo thun của tôi, để lộ bả vai còn in dấu răng sâu đến mức rỉ cả m/áu.

Tôi đ/au đến chảy nước mắt, nằm trong lòng anh xuýt xoa:

“Ui ui ui đ/au quá huhuhuhu, tên đó cắn em đ/au quá anh ơi, đ/au quá đi mất…”

Lâm Vũ căng thẳng ôm ch/ặt tôi trong lòng, vội vã sát trùng vết thương rồi băng bó cẩn thận. Anh gấp gáp đến mức x/é bông băng cũng không vững, đôi tay từng dùng d/ao phay ch/ém đầu thây m/a bây giờ run như cầy sấy, hoảng đến độ nói năng lộn xộn:

“Khẹc khẹc…khẹc! Khẹc…khẹc khẹc khặc khặc khặc…”

Mắt đỏ ngầu, dường như muốn khóc đến nơi mà nước mắt không thể rơi nổi.

“Không sao đâu.” Tôi lạc quan an ủi anh “Đằng nào cũng bị cắn rồi, em sẽ hoá thành tang thi giống anh, chúng ta có thể là một cặp vợ chồng hoàn hảo!”

Lâm Vũ trợn mắt nhìn tôi, muốn m/ắng cũng không dám m/ắng, cuối cùng chỉ có thể đ/au khổ ôm đầu.

Anh cẩn thận bế tôi lên, vừa định đi thì đã bị tôi gi/ật áo bắt đứng lại. Sắp hôn mê đến nơi, tôi vẫn cố giơ tay yếu ớt chỉ về phía đống đồ ăn rơi trên đất. Lâm Vũ cạn lời, đành hốt đống đó vào giỏ hàng siêu thị, vừa ôm tôi vừa xách hàng đi về nhà.

“Khẹc khẹc…” (nếu làm thây m/a thì không cần ăn đâu mà…)

12.

Tôi bắt đầu phát sốt, cả người lạnh ngắt, lờ đờ nằm nửa tỉnh nửa mê trên giường.

Lâm Vũ thức cả đêm để chăm tôi, lo lắng đến mức cả người bồn chồn đứng ngồi không yên, cứ nửa tiếng lại chườm ấm, lau người, rảnh quá không có gì làm lại đi dọn dẹp nhà cửa, năm phút lại ngó vào quan sát một lần.

Còn chu đáo thay quần áo mới cho tôi. Ngồi xếp lại lịch trình, dự tính sau này hai vợ chồng thây m/a sẽ sống như thế nào.

Đợt trước Lâm Vũ chỉ sốt cao trong mấy tiếng đã tỉnh, tôi thì lâu hơn, nửa ngày trôi qua vẫn không có động tĩnh. Cơ thể cũng không có biến hoá gì, vẫn thở, tim vẫn đ/ập bình thường, chỉ có cơ bắp cả người căng cứng không thể thả lỏng, nhiệt độ lúc lên lúc giảm.

Lâm Vũ lo muốn rụng hết cả tóc.

Không biết là may mắn hay xui xẻo, khi tỉnh lại sau cơn co gi/ật, tôi không hoá thành thây m/a mà lại thăng cấp thành dị năng giả.

Tôi và Lâm Vũ đưa mắt nhìn nhau, không biết nên vui hay buồn.

Tôi ỏn ẻn uốn éo ôm eo anh, nói:

“Không sao đâu chồng đừng sợ, tuy em thăng cấp thành dị năng giả nhưng sẽ làm hại đến anh đâu.”

“Khẹc khẹc…”

Lâm Vũ cốc đầu tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng Nói Lớn Tiếng

Chương 11
Để bảo vệ tiểu hoàng đế đăng cơ khi còn niên thiếu, ta đã giam cầm hắn ở Trích Tinh Lâu suốt ba năm. Triều thần nói ta giẫm lên thiên tử để hiệu lệnh chư hầu, người đời bảo ta có dã tâm lang sói. Nhưng ta không quan tâm. Bên ngoài bức tường cung cấm, người người đều muốn lấy mạng hắn, ta lại cố tình muốn bảo vệ hắn cho bằng được. Ta cố tình muốn hắn ngồi thật vững trên ngai vàng ấy. Ta thay hắn sát hại gian thần, thanh trừng ngoại thích, cản lại cả chiếu thư phế đế. Cho đến khi chính tay hắn đâm lưỡi dao vào lồng ngực ta. Tiểu hoàng đế xinh đẹp rũ mắt nhìn ta, giọng nói lạnh thấu xương tủy: "Hoàng thúc, thiên hạ này, rốt cuộc cũng không dung nổi dã tâm của ngài." Đến lúc này ta mới nhận ra, đứa trẻ mà mình luôn nhốt trong lầu cao, từ lâu đã trưởng thành rồi. Vừa mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về ngày đưa hắn vào Trích Tinh Lâu. Thiếu niên thiên tử đứng bên trong cánh cửa, trên cổ tay vẫn còn quấn sợi xích sắt do chính tay ta buộc vào. Ta mỉm cười rũ mắt, đặt chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay người: "Bệ hạ, người tự do rồi." Tiểu hoàng đế nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa ấy, nhưng các khớp ngón tay lại dần dần siết chặt đến trắng bệch.
Boys Love
Cổ trang
Đam Mỹ
0