Suốt dọc đường không ai nói một lời nào.
Lục Nhẫn chống cằm ngồi ở ghế phụ, nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Sao vậy, gặp thần tượng mà còn không vui à?"
"Chị có quen anh ta không?"
Tôi không ngờ Lục Nhẫn lại nhạy bén đến vậy.
"Người ta là đại minh tinh mà, dù chị có nhiều tiền đến mấy cũng đâu thể quen hết được."
Nhân lúc đèn đỏ, tôi đưa tay véo má Lục Nhẫn.
"Ơ kìa, không phải em gh en đấy chứ?"
Lục Nhẫn lạnh mặt gạt tay tôi xuống, không để ý đến lời tr êu ch ọc của tôi.
"Chẳng phải em đang thích đôi giày bóng rổ nào đó sao, để chị m/ua tặng em được không?"
"Em không cần chị m/ua gì cho em hết."
"Đúng đúng đúng, em là người có cốt khí, đến tiền chị đưa còn chẳng thèm lấy."
Rồi tôi nhận ra mình đã lỡ lời.
Không khí vốn đã lạnh giờ đóng băng hoàn toàn luôn rồi.
Lục Nhẫn c ắn môi, s ắc mặt trầm xuống, trở lại dáng vẻ cậu thiếu niên âm u như ban đầu.