Editor: Hyna Nguyễn

————————————————–

Thẩm Mạn Châu gật đầu liên tục: “Tôi biết, tôi đương nhiên biết đến điều đó chứ, trong giới giải trí này có người nào không biết Diệp ca anh không dùng quy tắc ngầm với nghệ sĩ dưới quyền của mình chứ, nhưng Diệp ca anh chớ hiểu lầm, tôi không phải là có ý đó, tôi không muốn anh an bài cho tôi bất kỳ gì, cũng không có muốn anh sử dụng quy tắc ngầm với tôi, tôi chỉ là rất đơn thuần, rất đơn thuần…”

Thẩm Mạn Châu mặc dù không nói ra khỏi miệng, nhưng Diệp Oản Oản chỉ cần nghe đến đó thôi đã rõ cô ấy muốn gì rồi.

Cô ấy không có ý định chơi đùa quy tắc ngầm, chỉ đơn thuần muốn ngủ với “anh” mà thôi…

Quả thật là đủ đơn thuần mà…

Thẩm Mạn Châu nói xong, hít sâu một hơi, chậm rãi đứng lên, sau đó, đưa tay đang che ở trên đai lưng của áo khoác mình nói: “Diệp tổng giám…”

Diệp Oản Oản thấy vậy, hơi nhíu mày, đột nhiên có loại dự cảm không tốt lắm……

Chỉ thấy, một giây kế tiếp, tay Thẩm Mạn Châu kéo một cái, áo khoác liền mở ra.

Bên trong Thẩm Mạn Châu lại chính là trống không, chỉ mặc một bộ đồ hết sức hấp dẫn… nội, y, tình, thú,…

Diệp Oản Oản: “…”

Trong đầu của Diệp Oản Oản giống như cuốn lên một trận sóng thần.

TMD! Em gái, cô cũng quá chủ động rồi đó?

Rõ ràng ban ngày còn đang mất tự nhiên, thế nào vào buổi tối lại đột nhiên họa phong đột biến, chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế này?

Dù là Diệp Oản Oản lãnh đạm lại bình tĩnh, vào lúc này cũng trợn tròn mắt, mãnh liệt sặc ho lên.

Ngay lúc Diệp Oản Oản bởi vì quá lờ mờ bức bách mà trong đầu ong ong vang dội, thì “Lạch cạch” một tiếng ——

Cửa trước, đột nhiên truyền tới âm thanh khóa cửa mở ra, sau đó là tiếng bước chân quen thuộc.

Mịa nó! Xong đời cô rồi á!!!

Vào lúc này có thể tiến vào phòng, hơn nữa còn có chìa khóa trực tiếp mở cửa, chỉ có thể là một người mà thôi…

Chờ Diệp Oản Oản phản ứng lại đã không còn kịp nữa rồi.

Tư Dạ Hàn đã cất bước đi vào, hơn nữa liếc nhìn tình huống trong phòng khách.

Diệp Oản Oản: “…!!!”

Trong nháy mắt nhìn thấy rõ hình ảnh trong phòng khách, con ngươi của Tư Dạ Hàn chợt co rút nhanh chóng, sắc mặt khó coi đến cực hạn…

Mà Diệp Oản Oản, lấy tốc độ bình sinh nhanh nhất, nhặt lên cái áo khoác bên cạnh trùm lên người Thẩm Mạn Châu bao kín lại, sau đó, nhanh như mũi tên vọt tới trước mặt của Tư Dạ Hàn, đưa tay ra, một cái bịt lại ánh mắt của Tư Dạ Hàn rồi nói: “Nhắm mắt lại!!!” (đọc khúc này có ai giống tui ko cười đ/au cả bụng)

“A ——” lúc này Thẩm Mạn Châu cũng phát hiện có người đi vào, sợ đến kêu lên một tiếng.

Trong phòng khách, tình cảnh hỗn lo/ạn…

Giời ạ, đây gọi là chuyện gì a!

Diệp Oản Oản quả thực là sứt đầu mẻ trán mà, một bên đứng như ch*t nhìn chầm chầm Tư Dạ Hàn không cho anh mở mắt, một bên nhìn về phía Thẩm Mạn Châu mở miệng nói: “Mạn Châu, cô mặc quần áo xong, bây giờ rời đi, người này là bạn của tôi, sẽ không nói ra đâu.”

Thẩm Mạn Châu x/ấu hổ tăng lên, vẫn không quên lời Cung Húc dặn dò: “Diệp tổng giám… Tôi… Tôi là thật sự là yêu thích anh…”

Em gái, chớ nói gì nữa c/ầu x/in cô đó…

Cũng còn may là Mạn Châu còn kiêng kỵ đến chuyện trong phòng còn có người khác, nên Thẩm Mạn Châu không có chờ lâu, nói xong liền mặc quần áo tử tế, nhanh chóng rời đi.

Cuối cùng Thẩm Mạn Châu cũng đi rồi…

Diệp Oản Oản thiếu chút nữa hạ canxi, sau lưng mồ hôi lạnh một tầng lại một tầng.

Mấy giây sau, Diệp Oản Oản nâng mắt nhìn qua, chỉ thấy Tư Dạ Hàn vẫn như cũ đứng ở chỗ trước cửa, nhắm mắt lại.

Vừa nghĩ tới cảnh mới vừa rồi Tư Dạ Hàn có khả năng thấy được cái gì đó, Diệp Oản Oản dù đang sợ hãi chuyện Tư Dạ Hàn có thể tức gi/ận đều quên sạch, bởi vì chính cô đã gi/ận đến không chịu được nữa.

Vì vậy, bạch bạch bạch vọt tới: “Tư Dạ Hàn! Anh làm sao đi vào cũng không gõ cửa! Cho dù có chìa khóa, anh dầu gì cũng nên gõ cửa một cái! Anh thấy được gì rồi đúng hay không? Khẳng định thấy được rồi á! Anh thấy được bao nhiêu? Hừ tức ch*t em rồi…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
6 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
7 Độ Vong Xuyên Chương 8
8 Alpha hỗn loạn Chương 13
12 Xán Tinh Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi cha mẹ qua đời, cậu em trai tóc vàng trở thành "người giám hộ" của tôi (Toàn văn)

Chương 10
Mở ra, bên trên ghi rõ ràng: "Học sinh Trần Kiệt, thông qua kỳ thi tuyển sinh trung học phổ thông thống nhất của toàn trường, em đã đạt yêu cầu trong bài kiểm tra chuyên biệt dành cho học sinh năng khiếu thể thao, được Sở Giáo dục phê duyệt và lưu hồ sơ, chính thức trúng tuyển vào lớp 10, khóa 2011, diện học sinh năng khiếu thể thao của trường chúng tôi..."
Ngôn Tình
1