Rất nhanh sau đó đã đến ngày Giang Việt về nước.
Hôm đó vừa vặn là cuối tuần, tôi phải ra sân bay đón nó nên dậy từ rất sớm.
Mấy đứa bạn cùng phòng vẫn còn ngủ say, tôi nhón chân đá/nh răng rửa mặt.
Không lâu sau, Tống Yến Châu bước vào.
Tôi tưởng cậu ấy muốn vào nhà vệ sinh nên định ra ban công đá/nh răng.
Ai ngờ cậu ấy đứng ngay sau lưng tôi, mắt dán ch/ặt vào người tôi:
"Cậu dậy sớm thế này là để đi gặp đứa bạn thanh mai trúc mã kia sao?"
Chẳng hiểu sao, Tống Yến Châu cứ gọi cái người "chồng nuôi từ bé" trong miệng tôi là bạn thanh mai trúc mã.
Tôi nhổ bọt kem đá/nh răng trong miệng ra rồi gật đầu.
Cậu ấy nắm lấy tay tôi, giọng nói lẫn chút nài nỉ khó nhận ra: "Cậu đừng đi đón hắn được không? Hôm nay ở bên tớ đi."
"Ừm... đầu tớ hơi đ/au, hình như bị ốm rồi."
Trong ký ức của tôi, thể chất Tống Yến Châu cực kỳ tốt, chưa từng bị ốm bao giờ.
Tôi lo cho sức khỏe của cậu ấy nên vội vàng vệ sinh xong là tới sờ trán cậu ấy ngay.
"Trán cậu có nóng đâu."
Ánh mắt cậu ấy lóe lên: "Chắc... chắc là tớ bị cảm rồi."
Tôi nhìn gương mặt hồng hào của cậu ấy, trong lòng dấy lên nghi ngờ: Người ốm mà sắc mặt lại tốt thế này sao?
Nhưng sự lo lắng vẫn chiếm ưu thế.
Tôi đỡ Tống Yến Châu ngồi xuống ghế.
Cậu ấy bày ra vẻ mặt yếu ớt, vô lực dựa vào người tôi, hơi thở toàn là mùi hương dễ chịu trên cơ thể cậu ấy.
Tim tôi đ/ập thình thịch.
Đã lâu lắm rồi tôi không được gần Tống Yến Châu như thế này.
Vì tôi hay ốm nên trong ký túc xá lúc nào cũng có sẵn hộp th/uốc.
Tôi lục ra một vỉ cảm cúm, rót cốc nước ấm đưa cho cậu ấy.
Tống Yến Châu nhìn tôi đắm đuối, mặt đầy vẻ cảm động: "Cảm ơn bảo bối, cậu tốt với tớ quá."
Nhưng chẳng mấy chốc, nụ cười trên mặt cậu ấy cứng đờ.
Bởi vì cậu ấy thấy tôi đang tìm quần áo để ra ngoài.
"Cậu vẫn muốn đi đón tên thanh mai trúc mã kia sao? Tớ tìm người đi đón hắn thay cậu là được mà."
"Hôm nay tớ ốm rồi, cậu không thể ở lại bên cạnh tớ sao?"
Nếu là lúc chưa biết cậu ấy là trai thẳng, tôi chắc chắn sẽ đồng ý ngay lập tức.
Nhưng bây giờ biết cậu ấy là thẳng còn tôi là gay, làm sao tôi có thể thản nhiên ở bên cậu ấy cả ngày trời được.
Tôi lắc đầu: "Không được, cậu ta không gặp được tớ sẽ buồn lắm."
"Cậu uống th/uốc xong nghỉ ngơi đi, ngủ một giấc dậy là khỏi ốm ngay ấy mà."
Tống Yến Châu không ngờ dù đã giả b/ệnh mà tôi vẫn quyết đi đón Giang Việt, nhất thời sốt ruột.
Sắc mặt cậu ấy trở nên lạnh lẽo, nắm đ/ấm siết ch/ặt.
Tôi nh.ạy cả.m nhận ra không khí trong phòng có chút không đúng, nhiệt độ dường như còn hạ xuống nữa.
Đang ngẩn người thì điện thoại của Giang Việt gọi tới.
Bắt máy, giọng nó lười nhác vang lên:
"Tầm Nam Dụ, khi nào anh mới đến sân bay thế, em đợi ở cửa lâu lắm rồi này."
Tôi ngơ ngác gật đầu: "Được, anh đi đón em ngay đây."
Tống Yến Châu muốn ngăn tôi gặp người đàn ông khác, nhưng lại nhận ra mình chẳng có tư cách gì.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi thay quần áo, háo hức đi gặp người đàn ông khác.