Thời gian đảo ngược.
Khi hoàn h/ồn lại, cổ tay tôi vẫn còn bị cà vạt trói ch/ặt.
Tạ Nghiên Từ đang quỳ trước mặt tôi, vừa nói bằng giọng khàn đặc: "C/ầu x/in cậu yêu tôi."
Đuôi mắt hắn đỏ ửng, đường môi siết ch/ặt.
Tôi nhìn hắn hai giây, cúi người hôn nhẹ lên trán hắn.
Tạ Nghiên Từ cứng đờ cả người.
Tôi áp sát vào trán hắn: "Không phải là không thể."
Trong đáy mắt hắn vừa lóe lên một tia sáng.
Tôi cười: "Lại lần nữa."
Hơi thở Tạ Nghiên Từ trở nên hỗn lo/ạn. Hắn vẫn ngoan ngoãn gõ nhẹ lên mặt bàn.
Lần này, tôi hôn lên đuôi mắt hắn.
Nơi đó đỏ lên trông thấy.
"Cún con, cún con."
Yết hầu Tạ Nghiên Từ chuyển động.
Tôi nói: "Lại lần nữa."
Cạch.
Lần này, tôi hôn lên khóe môi hắn. Chạm nhẹ rồi rời đi: "Của tôi."
Tạ Nghiên Từ nhìn chằm chằm tôi, hơi thở hoàn toàn rối lo/ạn.
Tôi cười: "Tiếp tục đi."
Cạch.
Lần này tôi không hôn hắn.
Tôi chỉ cúi đầu tháo chiếc cà vạt đang trói mình ra, rồi quấn lên cổ tay hắn.
Rất lỏng. Chẳng thể nào trói được ai.
Thế nhưng Tạ Nghiên Từ rủ mắt nhìn, không hề nhúc nhích. Ngoan đến mức đ/áng s/ợ.
Tôi dùng đầu ngón tay móc lấy đuôi cà vạt: "Cún con."
Đuôi mắt Tạ Nghiên Từ đỏ rực.
Tôi cười càng tinh quái hơn: "Lại lần nữa."
Cạch.
Lần này rồi lại lần khác.
Thời gian quay ngược về cùng một điểm nút.
Mỗi lần Tạ Nghiên Từ đều quỳ trước mặt tôi, đỏ mắt nói: "C/ầu x/in cậu yêu tôi."
Còn tôi mỗi lần đều cho hắn một đáp án khác nhau.
Hôn trán.
Hôn đuôi mắt.
Hôn khóe môi.
Hôn mu bàn tay hắn.
Hoặc chẳng hôn gì cả, chỉ rủ mắt nhìn hắn, nhìn hắn từ căng thẳng chuyển sang mong đợi, rồi đến mức gần như không thể chống đỡ nổi nữa.
Tôi bảo hắn quay ngược thời gian, hắn liền quay.
Tôi bảo hắn dừng, hắn liền dừng.
Lần quay ngược cuối cùng kết thúc, Tạ Nghiên Từ không còn gõ lên mặt bàn nữa. Hắn quỳ một chân trước mặt tôi, cúi đầu nắm lấy tay tôi, trán khẽ tựa vào lòng bàn tay tôi.
"Trình Du Bạch." Giọng hắn trầm thấp đến mức r/un r/ẩy: "Cậu thắng rồi."
"Tôi là cún con của cậu."
Tôi nhìn hắn rất lâu. Sau đó cúi người xuống, hôn nhẹ lên môi hắn một cái.
Hôn xong, tôi liền lùi lại.
Tạ Nghiên Từ sững sờ một giây.
Giây tiếp theo, hắn khẽ cười trầm thấp.
Tôi nhướng mày: "Cười cái gì?"
Hắn ngước mắt nhìn tôi, giọng vẫn còn khàn, nhưng đáy mắt lại thêm vài phần ý cười nhàn nhạt: "Trình Du Bạch."
"Ừ?"
Hắn nhìn môi tôi: "Bây giờ nhìn cậu, mới giống cún con hơn đấy."
Tôi ngước mắt: "Hửm?"
Tạ Nghiên Từ không né tránh. Chỉ cúi đầu nhìn tôi. Ngoan đến mức đ/áng s/ợ.
Tôi im lặng hai giây, đột nhiên cũng bật cười.
Tôi dùng đuôi cà vạt khẽ móc lấy cổ tay hắn: "Vậy cậu sủa một tiếng đi."
Tạ Nghiên Từ rủ mắt nhìn dải cà vạt lỏng lẻo kia.
Một lúc lâu sau, hắn cúi đầu, khẽ cọ vào lòng bàn tay tôi. Sau đó khàn giọng nói: "Gâu."
-Hết-