Cố Thời Diễn nói băng cá nhân là tự anh ta m/ua.

Tôi cười, không v/ạch tr/ần anh ta.

Ngày hôm sau m/ua hẳn một thùng băng cá nhân tặng anh ta, mỉm cười chuyên nghiệp: "Thế này thì không cần tự m/ua nữa rồi nhé?"

Cố Thời Diễn: "..."

Vài tháng sau đó, tôi cố gắng làm "con sen" hơn cả nữ chính.

Cuối cùng vào một ngày nọ, tôi đã cảm hóa được Cố Thời Diễn vốn luôn khó gần, khiến anh ta cam tâm tình nguyện gọi tôi là "anh".

Tiếc là hệ thống lại báo cho tôi biết, tiến độ công lược Cố Thời Diễn vẫn mãi dừng ở tám mươi phần trăm.

"M/ẹ k/iếp, hai mươi phần trăm còn lại là do tôi là con trai đúng không!"

Tôi t/ứ c gi/ận dậm chân, thầm mắ/ng Cố Thời Diễn là tên k/ỳ th/ị đ/ồng tí/nh.

May mà hệ thống lại nói, tám mươi phần trăm này đủ để Cố Thời Diễn nhớ tôi mười năm rồi.

Tôi mừng rơn.

Ngay lập t/ứ c chọn một ngày đẹp trời, chuẩn bị khởi hành rời đi.

Hôm đó bầu trời phía Bắc Giang Thành trong xanh, gió xuân ấm áp.

Tôi lái chiếc xe thể thao màu đỏ, mặc chiếc áo khoác da nổi bật.

Đến cổng trường tiểu học đón người lần cuối.

Cố Thời Diễn đeo cặp sách đi một mình, lạ/c l/õng giữa đám học sinh tiểu học xung quanh đang nhảy nhót.

Tôi ph/ô tr/ương, chạy đến khoác vai anh ta.

Cố Thời Diễn bây giờ sẽ không còn đỏ mặt nói "nam nam thụ thụ bất thân" nữa, chỉ rất tự nhiên hỏi: "Hôm nay có chuyện gì vui sao?"

Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu.

Tôi hỏi ngược lại anh ta: "Nếu một ngày nào đó anh đột nhiên rời đi, em sẽ buồn hay vui?"

Cố Thời Diễn khựng lại, kéo kéo bộ đồng phục xanh trắng không nói lời nào.

Nhìn xem, cái bản tính lạnh lùng này.

Không chừng kiếp trước sau khi tôi ch*t chưa được hai tháng, anh ta đã quên sạch tôi rồi.

"Không để ý đến anh thì thôi vậy."

Tôi cười một cách vô tâm, xoa xoa đầu Cố Thời Diễn.

"Anh sang đối diện m/ua cốc trà sữa, sẽ quay lại ngay."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dựa vào việc nằm ngửa để nuôi dưỡng tiểu phản diện u tối

Chương 6
Ngày di nương qua đời, đích mẫu đem đệ đệ thứ xuất tám tuổi ném tới trang viên của ta. "Kẻ mang tai họa này từ nay theo ngươi, chớ có tới làm bẩn mắt chủ viện." Sau khi ma ma trợn trắng mắt rời đi, trước mắt ta bỗng nhiên hiện lên từng hàng chữ. 【Tỷ tỷ tiếp nhận thì có ích chi? Tiểu phản diện chẳng phải đêm nay sẽ bỏ trốn, cả đời dây dưa không dứt với nam chủ sao!】 【A a a, Chu Việt nhi tử âm u vặn vẹo của ta, vì thắng nam chủ mà khiến bản thân bị lưu đày, chết không toàn thây! Thật đau lòng quá hu hu hu!】 【Đau lòng cái gì chứ? Hắn vốn bản tính ích kỷ cố chấp, từ nhỏ đã muốn đích huynh phải chết, sau này còn tranh giành nữ chủ với nam chủ, đáng đời không đấu lại đích huynh mang hào quang hộ thể!】 Ta tuy xem mà hiểu được một nửa, nhưng cũng rõ ý tứ của những dòng chữ kia. Đệ đệ Chu Việt cả đời tranh đấu với đích huynh, cuối cùng chết không toàn thây. Nhìn tiểu hài tử trước mắt môi tím tái vì lạnh, nhưng vẫn nắm chặt di vật của di nương, ta vốn tính tình nhút nhát, không giỏi ăn nói, nay nghiêm túc mở lời: "Sau này theo bên cạnh tỷ tỷ, sẽ không để đệ phải chịu khổ." Vậy nên, chớ so đo cùng người khác nữa. Trong lòng tỷ tỷ, đệ vốn dĩ đã rất tốt rồi.
Cổ trang
Chữa Lành
Nữ Cường
0