Cấp trên có ý muốn khép lại vụ án vì chuỗi bằng chứng đã khép kín. Tôi đã phải chịu áp lực rất lớn, dùng lý do "bóng đen của bức tượng thạch cao" chưa được điều tra làm rõ để trì hoãn, rồi quyết định đi thẩm vấn lại mười mấy nhân chứng đó một lần nữa. Tôi tự nhủ, nếu lần này vẫn không khai thác được gì, vụ án này sẽ kết thúc tại đây.

Tuy nhiên, chuyến đi thực tế lần này chỉ khiến sự nghi ngờ trong tôi thêm sâu sắc. Mười mấy con người này có gia cảnh tương đương, đều là hạng khá giả, thuộc cùng một tầng lớp xã hội. Thế nên dù đã tốt nghiệp Trung học từ lâu, họ vẫn thường xuyên liên lạc, tụ tập ăn chơi. Nhưng bọn họ và Lâm Th/ù vốn đã c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ từ lâu, tại sao đột nhiên lại mời cô ta tham gia buổi họp lớp?

Nghĩ vậy, tôi liền hỏi thẳng. Một gã đàn ông trả lời qua loa: "Đột nhiên nhớ tới bạn cũ thì mời thôi, ai dè cô ta chẳng nể mặt gì cả." Nói xong, hắn còn cười khẩy vài tiếng.

Một người phụ nữ ăn diện tinh tế ngồi cạnh nhún vai, tỏ ý đúng là như vậy. Người phụ nữ này tôi từng thấy trên mạng, nghe nói là một beauty blogger có tiếng. Dạo trước cô ta bỗng nổi như cồn nhờ những video trang điểm mô phỏng người nổi tiếng, đến cả một người trung niên ít dùng mạng như tôi cũng có nghe qua. Hôm nay cô ta mặc một bộ váy màu đỏ rư/ợu vang, trên cổ quấn một dải lụa cùng màu, hình như bọn trẻ gọi là vòng cổ choker, một kiểu phối đồ của giới trẻ. Tôi không rành về thời trang, nhưng cũng nhận ra bộ cánh này rất hợp với cô ta.

Cuộc đối thoại diễn ra vô cùng khó khăn. Không hỏi thêm được gì, tôi đành kết thúc sớm. Tôi có thể cảm nhận rõ thái độ của bọn họ đối với Lâm Th/ù vô cùng ngạo mạn, thấp thoáng sự chán gh/ét. Tóm lại, tuyệt đối không phải là mối qu/an h/ệ mà họ lại muốn mời cô ta đi họp lớp.

Nếu bọn họ không muốn nói, tôi đành đổi người để hỏi. Tôi quay về thẩm vấn Lâm Th/ù một lần nữa. Lần này, cô ta trút bầu tâm sự, kể hết những ân oán giữa mình và đám người đó. Qua lời kể của Lâm Th/ù, tôi dần định hình rõ mối qu/an h/ệ giữa họ: Nói một cách đơn giản, đó là mối qu/an h/ệ giữa một nhóm b/ắt n/ạt và nạn nhân bị chọn. Như vậy, thái độ kh/inh miệt của bọn họ đã có lời giải thích hợp lý.

Lật giở đống tài liệu về vụ án trên bàn, ánh mắt tôi dừng lại ở bức ảnh của các nhân chứng, một giả thuyết dần hình thành trong đầu. Để kiểm chứng, tôi mời bốn người đàn ông trong nhóm đó đến Đồn Cảnh sát, yêu cầu họ đứng sau lớp kính một chiều và đeo khẩu trang đen đồng nhất.

Lần này, phản ứng của Lâm Th/ù rất mạnh. Đồng t.ử cô ta co rụt lại, ngón tay r/un r/ẩy chỉ vào một người, lắp bắp: "Hắn... hắn trông rất giống chủ trại mèo!"

"Kiểu tóc và cách ăn mặc đã thay đổi, nhưng thực sự rất giống!"

Nhìn vào gã đàn ông mà Lâm Th/ù chỉ định, hắn mặc một chiếc áo hoodie màu xám, hai tay đút túi quần, tư thế thong thả, mang vẻ mặt bất cần đời. Tôi siết c.h.ặ.t chiếc b.út trong tay. Không có bằng chứng. Chỉ cần hắn khăng khăng không nhận, tôi chẳng thể làm gì được hắn. Dù có tra ra hắn từng m/ua loại camera cùng mẫu mã, cũng không thể chứng minh đó chính là cái được lắp trong nhà Lâm Th/ù.

Lúc tiễn bốn người bọn họ rời đi, gã đàn ông đó thậm chí còn quay đầu lại, nhìn tôi với nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý: "Thanh tra Trương là cảnh sát nhân dân ưu tú, chắc cũng đến lúc kết án được rồi nhỉ?"

Giọng điệu mỉa mai rõ mồn một. Tôi day day thái dương đang đ/au nhức. Điểm mấu chốt để phá vụ án này, rốt cuộc nằm ở đâu? Chẳng lẽ thật sự để Lâm Th/ù phải chịu tội thay sao?

11.

Tôi biết thanh tra Trương tin mình. Nhưng lòng tin không thể dùng để kết án, pháp luật chỉ tin vào bằng chứng. Mọi chuyện lại rơi vào bế tắc. Điều đ/áng s/ợ hơn là tôi chỉ có thể ngồi trong trại tạm giam đợi kết quả, chẳng thể làm được gì.

Giữa lúc tuyệt vọng, một người không ngờ tới đã yêu cầu gặp tôi: Chủ nhà của tôi.

Ông ta nói có manh mối quan trọng, nhưng nhất định phải gặp mặt trực tiếp tôi mới chịu nói. Thanh tra Trương đã sắp xếp cuộc gặp này.

Thế nhưng sau khi ngồi xuống, ánh mắt lão chủ nhà cứ đảo liên tục. Lão xoa xoa tay, mãi một lúc lâu sau mới ấp úng: "Tiền thuê nhà tháng này, cô còn chưa đóng đâu đấy."

Tôi nghẹn lời trước câu nói đó, chỉ biết cười khổ: "Tôi sắp thành kẻ g.i.ế.c người đến nơi rồi, mà bác vẫn còn tâm trí nhớ đến tiền nhà sao?"

Lão vẫn ra vẻ muốn nói lại thôi. Cho đến khi thanh tra Trương gõ bàn thúc giục, lão mới như hạ quyết tâm, nói ra mục đích thực sự của mình: "Tôi có thể chứng minh cô không phải hung thủ, nhưng cô phải hứa với tôi trước, không được truy c/ứu trách nhiệm của tôi."

Nói xong, lão nhìn tôi với vẻ căng thẳng. Tôi sững sờ trong giây lát, rồi chợt bừng tỉnh: "Bác chính là bức tượng hình người trong nhà tôi!"

Cơn chấn động qua đi, tôi lập tức kích động hẳn lên. Việc chủ nhà là một kẻ bi/ến th/ái tuy đ/áng s/ợ thật, nhưng lúc này, rửa sạch tội g.i.ế.c người rõ ràng là quan trọng hơn. So với việc phải mang danh kẻ sát nhân, bị nhìn tr/ộm một thời gian xem ra vẫn còn có thể chịu đựng được. Tôi vội vàng đồng ý, khẳng định tuyệt đối sẽ không truy c/ứu chuyện lão tự tiện đột nhập vào nhà mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
2 Xe Buýt Số 0 Chương 15
9 Ôm trăng Chương 19
12 Thuần dưỡng Alpha Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tại hôn lễ, mẹ tôi nói tôi không phải con ruột của bà ấy.

Chương 7
Vào ngày cưới, bố mẹ tôi lên sân khấu phát biểu. Những bản nhạc sâu lắng vang lên, thế nhưng câu đầu tiên họ nói lại là: "Thực ra... Nhã Kỳ không phải con ruột của chúng tôi." Họ nhìn tôi nói tiếp: "Giờ con đã kết hôn, cũng coi như có mái ấm riêng. Còn ơn dưỡng dục, chúng tôi không mong đền đáp. Từ nay trở đi, hai bên không cần liên lạc nữa." Dứt lời, họ đặt micro xuống, quay lưng rời đi. Tôi vội vàng ổn định khách mời. Đến khi tiệc tàn, mẹ chồng ngập ngừng kéo tay tôi: "Nhã Kỳ à... Tiền thách cưới... bọn mẹ đã chuyển cho bố mẹ con từ hôm trước rồi."
Hiện đại
0