Buổi chiều tan học, ba chúng tôi đã m/ua sushi, cùng nhau nói cười đi đến thảm cỏ yên tĩnh phía sau núi.

Cùng nhau ăn sushi, Lý Khanh đi vệ sinh ở phía dưới, chỉ còn lại tôi với Lý Khanh nằm trên thảm cỏ dưới bóng cây.

Ánh nắng rạng rỡ, thời tiết đã khá oi bức.

Xung quanh không có ai cả.

Phạm Tiểu Tuyết ăn xong miếng sushi cuối cùng, phủi tay nói: "Ngon thật, cậu no chưa?"

Tôi gật đầu và nói: “Tớ no rồi."

Cô ấy cười nói: "Ăn no rồi à, ăn no rồi thì ch*t được rồi nhỉ?"

Tôi choáng váng, không thể hiểu được những gì cô ấy vừa nói.

Lời cô ấy nói như thể đang nói “Thời tiết đẹp quá, chúng ta ra ngoài chơi nhé” vậy.

Tôi vô thức lấy ra chiếc la bàn và hạt châu phòng thủ mang theo trong túi.

Phạm Tiểu Tuyết đã nhanh trước một bước, rút ​​con d/ao trong túi ra và đ/âm vào bụng tôi.

M/áu tươi tuôn trào, cơn đ/au truyền đến.

La bàn trong tay không có phản ứng, hạt châu phòng ngự cũng không.

Phạm Tiểu Tuyết trước mặt không phải là q/uỷ mà là người sống.

Hơn nữa, cách cô ấy gi*t tôi không phải là pháp thuật, mà bằng con d/ao bình thường.

Tôi không ngờ… là mình lại bị một người bình thường gi*t ch*t?

Còn là bạn cùng phòng của mình?

"Vì… vì sao?” Tôi hỏi.

Phạm Tiểu Tuyết nhanh chóng bịt miệng tôi lại, kéo tôi vào bóng cây.

Chỗ này là cô ta tìm, xung quanh không có ai cả.

Lúc này, la bàn trong tay tôi cuối cùng đã có phản ứng, hơn nữa phản ứng càng lúc càng mạnh, kim chỉ nhanh chóng chỉ xuống phía dưới.

Từ trên cao, tôi nhìn thấy cảnh tượng không thể tin nổi… một Phạm Tiểu Tuyết khác chạy đến bên cạnh nhà vệ sinh, gọi Lý Khanh đang đi lên, hai người cười nói cùng nhau quay về trường học.

Đi được một lúc, Phạm Tiểu Tuyết đó quay đầu lại, nhoẻn miệng cười với tôi.

La bàn phát ra tiếng vang dữ dội. Phạm Tiểu Tuyết dưới kia mới là q/uỷ!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nữ sinh nghèo được tài trợ sinh cho chồng một cặp song sinh một trai một gái, tôi phong tỏa tài khoản khiến hắn phá sản

Chương 8
Trong nhóm hội bạn cấp hai, mọi người đang bàn tán sôi nổi về chuyện nhà ai lại sinh thêm đứa thứ hai. Tôi vừa chuẩn bị phương án cho ngày mai vừa gõ bàn phím hùa theo: "Tôi với Cố Minh còn đang chúi đầu vào sự nghiệp, đến mèo còn chẳng dám nuôi nói chi tới con cái." Chỉ vài giây sau, đối thủ thời trung học đột nhiên đăng một đoạn video độ phân giải cao trong nhóm, còn đặc biệt tag tôi: "Thế mà sao tôi lại thấy Cố Minh nhà chị đang ôm một cặp song sinh khóc nức nở ở trung tâm hậu sản hạng sang thế này?" Tôi tưởng cô ta nhầm người. Rõ ràng hôm nay Cố Minh đi công tác xa rồi cơ mà. Cho đến khi tôi mở video phóng to. Cố Minh khoác trên người bộ đồ vô trùng chỉ dành cho những ông bố sắp được gặp con. Còn sản phụ nằm trên giường bệnh VIP kia - đích thị là cô sinh viên nghèo tôi đã chu cấp suốt bốn năm trời.
Hiện đại
0