Những phi thuyền vàng kim và những ký tự xin lỗi tựa như một cơn sóng thần thầm lặng mà dữ dội càn quét cả phòng livestream. Mọi lời c.h.ử.i rủa, mọi sự nghi ngờ, mọi tiếng ồn ào vào khoảnh khắc này đều bị những món quà và lời xin lỗi đang quét màn hình đi/ên cuồ/ng kia tạm thời đ/è bẹp xuống.
Hay nói đúng hơn là bị cảnh tượng cực đoan và nực cười này làm cho chấn động đến mức mất đi ngôn ngữ. Bình luận xuất hiện những khoảng trắng lớn mênh mông. Vài giây sau mới như được hồi sinh, bùng n/ổ đợt quét màn hình còn khủng khiếp hơn:「Đệch đệch đệch!!! Chính chủ đấy à???」
「Thẩm Tu Viễn anh đi/ên rồi sao? Ảnh đế, anh đang làm cái gì thế?」
「Xin lỗi? Xin lỗi cái gì? Anh đừng như vậy mà!」
「Cái kịch bản m/a ảo gì thế này?」
「Trời ạ... Thẩm lão sư đây là... công khai bảo vệ Giang Diễm?」
「Nãy giờ chắc phải đ/ốt đến mấy triệu tệ rồi nhỉ? Chỉ để nói lời xin lỗi thôi sao?」
「Tôi ngáo luôn rồi... Đây thực sự là Thẩm ảnh đế ôn nhu như ngọc mà tôi biết sao?」
Tôi nhìn những chiếc "Trái Tim Vũ Trụ" và lời "Xin lỗi em" liên tục làm mới đó, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. M/áu như dồn hết lên đỉnh đầu, rồi lại đóng băng trong tích tắc. Anh ta muốn làm gì? Rốt cuộc anh ta muốn làm cái gì đây?
Dùng tiền đ/è tôi?
Tôi là hạng người thiếu tiền chắc?
Ngay lúc đó, màn hình đang ngập tràn phi thuyền vàng kim bỗng chốc lắng lại. Một dòng tin nhắn được đẩy lên đầu trang, in đậm, kèm theo hiệu ứng ánh sáng rực rỡ từ từ hiện ra.
Vẫn là cái ID đó: Thẩm Tu Viễn.
Chỉ có ba chữ, nhưng nó còn nặng nề hơn cả hàng ngàn hàng vạn câu "xin lỗi" vừa rồi, nện thẳng vào tim tôi.
[Anh c/ầu x/in em!]
C/ầu x/in tôi? C/ầu x/in tôi cái gì?
Chưa đợi tôi kịp nghĩ thông suốt, màn hình livestream đột ngột gi/ật lag, rồi tối đen hoàn toàn.
Lượng người truy cập quá đông, cuối cùng máy chủ cũng vì quá tải mà sập luôn.
Thẩm Tu Viễn. Anh... rốt cuộc anh muốn thế nào đây?
9.
Ba ngày sau khi livestream sập ng/uồn, tôi bị "mời" về nhà cũ của họ Giang.
Không phải tự nguyện. Là hai gã vệ sĩ mặc vest đen, đeo tai nghe, một trái một phải "hộ tống" tôi lên xe. Chị Lâm đứng bên cạnh quệt nước mắt, một câu ngăn cản cũng không dám nói. Th/ủ đo/ạn của ba mẹ tôi xưa nay luôn đơn giản, trực tiếp và không cho phép phản kháng.
Trong phòng khách nhà họ Giang, áp suất thấp đến mức có thể đóng băng người ta. Ba tôi, người nắm quyền sinh sát của Tập đoàn Giang thị đang ngồi trên chiếc ghế thái sư bằng gỗ Sưa, chén trà T.ử Sa trong tay bị đặt mạnh xuống bàn.
"Thằng nghịch tử!" Giọng không lớn, nhưng uy áp mười phần, "Xem cái việc tốt mày làm kìa! Mặt mũi nhà họ Giang đều bị mày quăng sạch rồi!"
Mẹ tôi ngồi trên ghế sofa bên cạnh, mắt đỏ hoe, rõ ràng là vừa khóc xong. Bà không m/ắng tôi, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng, đ/au lòng, và hơn hết là một sự quyết đoán không thể lay chuyển.
"Tiểu Diễm, rút khỏi giới giải trí đi. Ngày mai đăng thông báo luôn." Giọng bà dịu dàng, nhưng c.h.é.m đinh ch/ặt sắt, "Về đây học quản lý công ty cùng ba con, rồi kết hôn với con bé nhà họ Tần. Mấy chuyện lộn xộn trong giới giải trí của con, đến đây là chấm dứt."
Lộn xộn. Là đang chỉ tôi và Thẩm Tu Viễn. Chỉ những bức ảnh và buổi livestream đó. Chỉ cái scandal động trời mà tôi "không biết liêm sỉ" gây ra.
Tôi đứng giữa phòng khách, sống lưng thẳng tắp, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, "Con không rút. Con cũng không kết hôn." Giọng tôi khô khốc, nhưng rõ ràng.
"Mày nói cái gì?" Ba tôi đứng bật dậy, gân xanh trên trán gi/ật liên hồi.
"Con nói là con không rút, cũng không kết hôn." Tôi đối diện với ánh mắt bạo nộ của ông, chút phản nghịch và tâm lý phá quán phá sảng trong lòng đều trỗi dậy, "Dựa vào đâu mà bắt con rút? Thẩm Tu Viễn còn chưa rút mà! Livestream là do anh ta mở, chuyện đó là anh ta gây ra, dựa vào đâu mà anh ta vẫn có thể yên ổn làm Ảnh đế? Còn kết hôn cái gì chứ, con bị đàn ông ngủ qua rồi, còn kết hôn với phụ nữ làm gì?"
"Mày còn dám nhắc đến thằng bé! Người ta là một đứa trẻ ngoan hiền như thế mà bị mày dạy hư rồi. Tu Viễn ngoan ngoãn biết bao nhiêu, đều tại cái thằng khốn khiếp nhà mày." Ba tôi tức đến run cả tay.
"Nếu không phải tại mày... không phải tại mày bám lấy người ta, thì có thể xảy ra chuyện này sao? Giang Diễm, ba nói cho mày biết, cái giới này mày không trụ lại được nữa đâu, không đến lượt mày quyết định. Hôn sự này cũng bắt buộc phải kết."
"Nhà mình tuy không có ngai vàng để kế vị, nhưng tiền bạc của cải thì mấy đời nhà mình tiêu cũng không hết, mày phải sinh cho ba mấy đứa cháu."
"Quan trọng nhất là, mày không được h/ủy ho/ại Tu Viễn nữa, nhà Tu Viễn chỉ có mình thằng bé là con một thôi đấy."
Hừ!
"Cái gì gọi là con h/ủy ho/ại Thẩm Tu Viễn? Rõ ràng người bị ngủ là con, người chịu thiệt là con, ba có bị vấn đề gì về n/ão không thế? Còn sinh con cái gì, con là đàn ông, con không có chức năng đó." Tôi cũng mặc kệ tất cả, mở miệng là gào lên, hoàn toàn không để ý mình đang gào cái gì nữa.
Ba tôi giơ tay định đ.á.n.h tôi...
Nhưng cái t/át của ông còn chưa kịp giáng xuống, cửa kính thông từ phòng khách ra sân vườn đã bị ai đó gõ nhẹ từ bên ngoài. Mọi ánh mắt đồng loạt xoay qua.