M/a m/a giao Di Hồng Viện cho ta, hiện giờ được quản lý bởi ta và Xử Nương.

Xử Nương là cô nương lớn tuổi ở trong viện, bà ấy bị b/án tới đây khi gia cảnh suy sút, sau này em trai giàu có đã tới chuộc bà ấy nhưng bà ấy sống ch*t cũng không chịu rời đi.

Muội muội nhỏ tuổi đều do bà ấy dạy dỗ.

Hồi nhỏ Xử Nương là tiểu thư nhà quan, dạy các em cách cư xử và giao tiếp, còn dạy cả chữ viết.

...

Ta đứng trước m/ộ m/a m/a, cứ đứng mãi cho đến khi bầu trời dần tối.

Dọc đường trở về viện, ta vừa đi vừa khóc, bị ướt mưa, đầu óc choáng váng.

Ta trốn vào phòng, nằm sấp xuống giường mà khóc nức nở.

Ta muốn khóc hết tất cả trong đêm nay.

Sau đêm nay, ta sẽ không rơi lệ nữa.

Ta không ngờ Du Khải Hoài lại đến, tìm đến ta trong lúc ta yếu đuối nhất.

Hắn kéo ta đứng dậy, thay bộ quần áo ướt sũng, ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng lau khô tóc cho ta.

Ta vẫn cứ khóc, tựa vào vòng tay hắn.

Du Khải Hoài chỉnh lại chăn cho ta, rồi ngồi xuống bên giường.

Ta mắt ngấn lệ, thấy một đám mây đen tụ lại hình thành phía sau Du Khải Hoài.

Hình dáng cao lớn, chiếc áo choàng đen bao bọc kín kẽ. Mũ rộng che khuất nửa gương mặt.

Ta nhận ra hắn ta, hắn ta tên là Ảnh.

Lần trước gặp hắn ta, mặt hắn ta cũng chỉ là một đám mây đen, hiện giờ ta ngước nhìn, thấy được đôi mắt sâu thẳm.

Du Khải Hoài ném cho Ảnh một khối ngọc bội, Ảnh kính cẩn lùi lại, rồi tan biến.

Ảnh không phải thần, không phải q/uỷ, cũng không phải người, không phải m/a.

Hắn ta là một thiên thần đã phạm tội, bị tước bỏ tiên cốt.

Ở kiếp trước, ta đã gặp hắn ta trong cung hoàng cung.

...

Nghe nói Trần quý phi đã biết ta chưa ch*t.

Bà ta sẽ có tâm trạng gì đây?

Trong mười sáu năm qua, bà ta có từng nhớ tới con gái ruột của mình không?

...

Trong viện có bốn vũ cơ tuyệt sắc tới.

Đinh Phong, Bích Hoa, Vận Tuyết, Oánh Nguyệt.

Ta gọi họ là nhóm 4 người Phong Hoa Tuyết Nguyệt.

Đinh Phong biết bói quẻ biết phong thủy, Bích Hoa biết y thuật biết xem tướng, Vận Tuyết võ công cao cường, giỏi nhất là kh/inh công. Còn Oánh Nguyệt, dáng người nở nang đầy đặn. Nàng ấy giỏi gì, ta vẫn chưa biết.

Họ đều là người do Du Khải Hoài xếp tới.

Ta hỏi họ bằng lòng tiếp khách không?

Oánh Nguyệt nhún vai tỏ vẻ không sao, hoa tai bạc kêu leng keng theo động tác của nàng ấy.

"Cơ thể thôi mà, có gì mà không bằng lòng?”

Ta cảm thấy Ảnh cũng ẩn náu ở Di Hồng Viện, nhưng hắn ta không hiện thân, ta cũng không tìm được hắn ta.

...

Ta đã trở thành con cưng của nhóm bốn người Phong Hoa Tuyết Nguyệt.

Nam nhân khác tiêu tiền tới lầu xanh chơi nữ nhân, bốn người học ở đây cầm tiền chơi đùa nam nhân.

So với họ, tầm nhìn của ta thật quá nhỏ bé.

Ta lại muốn thủ thân vì Du Khải Hoài cơ chứ.

Từ sau khi Phong Hoa Tuyết Nguyệt tới, việc làm ăn của Di Hồng Viện càng ngày càng tốt.

Họ ki/ếm khách cho Di Hồng Viện, cũng truyền tình báo cho Du Khải Hoài.

Tình đến lúc nồng, còn có việc riêng tư gì cần giấu nhau.

...

Ta nhờ Du Khải Hoài sắp xếp cho ta gặp mặt với nhị công chúa.

Hắn không nhận lời. Hôm sau dẫn ta đi dạo hồ với một đám con em quý tộc.

Nhị công chúa là người xuất hiện cuối cùng, dáng vẻ xinh đẹp nho nhã, không có chút nào là ngang ngược hống hách.

Vương Vĩnh Phủ đi theo sau công chúa, khi nhìn thấy ta, ánh mắt có phần tránh né.

Nhị công chúa ngược lại còn mỉm cười chào hỏi ta.

Ta ghé sát tai Du Khải Hoài, nói cho hắn biết chuyện phò mã của nhị công chúa đã hại ch*t tỷ tỷ thân thiết nhất của ta.

Ánh nhìn của Du Khải Hoài trở nên thâm sâu, hắn nói dáng môi của ta và nhị công chúa rất giống nhau.

Ta lém lỉnh trả lời là môi ta mềm hơn, hôn thích hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm