Bốn giờ rưỡi chiều, chiếc xe bay màu đen đúng giờ đỗ trước cửa.
Tôi thử kéo cửa ghế phụ, cửa đã bị khóa.
Cửa sổ xe hạ xuống, Lục Tri Khác ra hiệu cho tôi ngồi ra phía sau.
Tôi ngồi vào ngay chính giữa băng ghế sau.
Chiếc xe khởi động, ánh mắt anh ấy lướt qua gương chiếu hậu.
Giây tiếp theo, chiếc xe phanh gấp.
Quán tính làm tôi chúi mạnh về phía trước, cổ áo mở toang.
Sợi dây chuyền bạc trước ng/ực va vào xươ/ng quai xanh.
Áp suất trong xe lập tức giảm xuống tới điểm đóng băng.
"Tống Vãn Tinh!"
Lục Tri Khác ghìm giọng hỏi:
"Em không còn bộ quần áo nào khác sao?!"
Tôi cúi đầu nhìn lại bản thân.
Bộ quần áo này, chính là bộ tôi đã mặc khi tỏ tình với anh ấy vào tuần trước.
Beta chúng tôi thì có thể có ý đồ x/ấu xa gì được chứ?
Tôi chỉ muốn nhân lúc anh ấy nghỉ phép để ngủ với anh ấy thêm vài lần thôi.
Hì hì.
Kết quả là sai lầm chiến thuật, người chạy mất rồi.
Nhưng không sao, sai lầm chiến thuật không ảnh hưởng đến việc thực hiện mục tiêu chiến lược.
Tôi ngẩng đầu lên, ngón tay móc lấy sợi dây chuyền trước ng/ực.
"Có chứ anh, nhưng em thấy bộ này đẹp.
Dù sao đối phương cũng là Chu Dữ Bạch, phải ăn mặc trịnh trọng một chút chứ."
Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lẹm:
"Đi thay quần áo ngay!
Chu Dữ Bạch cao hơn em, đứng cạnh em là có thể nhìn thấy..."
Giọng anh ấy chợt im bặt.
Tôi rướn người tới trước, gặng hỏi:
"Nhìn thấy gì cơ anh?
Rốt cuộc là anh đã nhìn thấy gì vậy?"
Lục Tri Khác quay mặt né tránh, trầm giọng nói:
"Vào trong thay quần áo ra."
Tôi khoanh tay trước ng/ực, ngả lưng ra sau: "Không thay."
Giằng co một lát, Lục Tri Khác lại khởi động xe.
Tôi nhìn anh ấy qua gương chiếu hậu, mỉm cười đầy khiêu khích.