Beta: Gemini

————————————————–

Khối đ/á này là một trong những loại đ/á tốt nhất hiếm gặp nhất, hiện giờ số lượng dự trữ đã vô cùng ít, mà kích thước còn lớn như vậy càng là hiếm thấy.

Càng khó hơn chính là bên ngoài tảng đ/á này không chỉ có màu đen tuyền bao quanh, mà còn có một hình mãng xà màu xanh lá cây bọc trên đó nữa.

Cái này có thể gọi là “Lục tùy tiễn tẩu”, cho nên khối đ/á này khả năng cho ra nguyên thạch có chất lượng cao sẽ rất lớn.

Về phần khối đ/á có “Mãng xà” bao quanh, đa số là do phỉ thúy ngọc thạnh tạo thành, độ cứng cực lớn, hình cái mang nhô ra, tạo thành hình ảnh mãng xà.

Mãng xà được phân thành hơn mấy chục loại, mỗi một chủng loại có thể cho ra loại phỉ thúy nào thì không ai có thể x/á/c định được, nhưng có mãng xà bao quanh bên ngoài liền chứng minh được bên trong nhất định có thể cho ra phỉ thúy.

Hầu Mậu Phong chỉ vào hai nhóm cục đ/á, vẻ mặt đắc ý mở miệng nói: “Mấy khối này vừa có màu đen, lại có mãng xã bao quanh, cũng đều là do tôi bỏ ra số tiền lớn mà đào được, khối đ/á này, các vị đều là người hiểu nghề, chắc hẳn không cần tôi nói nhiều, có thể chính mình nhìn xem, bên ngoài cũng được, xuất xứ cũng không tồi, tuyệt đối là vật liệu cực phẩm! Nếu không phải là do Tần tiểu thư tới đây thì tôi sẽ dành hai khối đ/á này cho chính mình!”

Tiết Lệ chắp tay nói cám ơn, rất sợ lại xảy ra biến cố gì, vội vàng hỏi: “Cảm ơn ông chủ Hầu, ông chủ Hầu ra giá cho chúng tôi đi, chúng tôi trả hết trong một lần!”

Hầu Mậu Phong bất đắc dĩ để cho người làm trong cửa hàng của mình đi lấy sổ sách đem tới cùng Tiết Lệ và đoàn chuyên gia cùng nhau bàn bạc giá cả.

Thần Hư đạo sĩ không biết lúc nào đã tiến tới trước mặt của Diệp Oản Oản: “Ông chủ Diệp, tôi cảm thấy bọn họ không để cô vào trong mắt!”

Nhất Chi Hoa nói tiếp: “Ông chủ, có muốn cho bọn họ một bài học hay không? Một quyền chỉ lấy tám mươi tám đồng thôi!”

Nhiếp Vô Danh ho nhẹ một tiếng, hai người nhất thời lùi về không nói gì nữa.

Nhiếp Vô Danh mở miệng nói: “Em gái Hữu Danh, nếu cần phải ra tay cô chỉ cần nói một tiếng, mặc dù không thể động võ, nhưng phương pháp làm cho cô hả gi/ận vẫn là có rất nhiều.”

Diệp Oản Oản nghe vậy trầm thấp nở nụ cười: “À, không cần đâu, cảm ơn.”

Nghĩ muốn không nhìn đến cô sao? Sợ là không có khả năng.

Cuối cùng không có chữ ký của cô thì khoản tiền này không có khả năng nào đi ra từ tài khoản được.

Bên kia bàn bạc thật lâu, rốt cuộc bàn bạc cũng kết thúc.

Tiết Lệ cầm lấy hoá đơn đi đến trước mặt của Diệp Oản Oản, trực tiếp mở miệng nói: “Diệp tiểu thư, mọi việc tất cả đều làm xong, cô ký tên đi!”

Sau lưng, Hầu Mậu Phong vẫn còn đang không tình nguyện nói: “Lần này tôi là nể mặt mũi của Tần tiểu thư, lần sau nếu như lại phái người không có liên quan tới như lần này nữa thì tôi cũng sẽ không dễ nói chuyện như vậy đâu!”

“Ông chủ Hầu nói đúng! Nói đúng!”

“Diệp tiểu thư, nhanh ký tên đi! Cái này là nguyên thạch cao cấp, giá cả cũng hợp lý, ở bên ngoài có bao nhiêu người nhìn chằm chằm vào nhưng ông chủ Hầu đều không có cho!”

Diệp Oản Oản phong kh/inh vân đạm(nhẹ như mây gió) mà nhấp một ngụm trà, nhẹ nhàng đem ly trà để xuống trên bàn, ánh mắt lướt qua đám người Tiết Lệ đang đứng trước mặt thúc giục cô ký tên, cùng với vẻ mặt bất đắc dĩ Hầu Mậu Phong, nhàn nhạt mở miệng nói: “Ký tên? Ký cái gì chứ?”

Sắc mặt Tiết Lệ trầm xuống: “Dĩ nhiên là để thanh toán hoá đơn m/ua nguyên thạch này rồi!”

Diệp Oản Oản hơi nhíu mày: “Ai nói… Tôi muốn m/ua những thứ nguyên thạch này hả?”

Nghe được lời của Diệp Oản Oản, mọi người liền sửng sốt.

Sắc mặt của Tiết Lệ đã hoàn toàn trầm xuống: “Diệp tiểu thư, cô có ý gì vậy? Cô không m/ua sao?”

Diệp Oản Oản câu môi cười yếu ớt, chậm rãi mở miệng nói: “Từ khi bắt đầu, người nói muốn m/ua, dường như đều là các anh, cố ý muốn tới cửa hàng này, cũng là Tiết Phó tổng giám anh, mà tôi chẳng qua chỉ là đi cùng tới xem một chút mà thôi, ai nói, tôi muốn ở trong cửa hàng này m/ua nguyên thạch?”

Vẻ mặt Tiết Lệ hoàn toàn không cách nào tin được: “Cô…”

Hầu Mậu Phong ở bên cạnh thấy vậy cũng hoàn toàn đổi sắc mặt: “Tiết Lệ, các anh làm thế này là có ý gì! Bàn bạc hơn nửa ngày! Kết quả là muốn đùa bỡn chơi đùa tôi sao!?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
5 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mối lương duyên vàng ngọc này, ta đập tan trước để tỏ lòng thành.

Chương 6
Ta với em họ thân thiết như chị em ruột thịt. Chỉ có một điều, nàng ta xem thường vị hôn phu của ta - Chu Việt Châu. Mỗi khi người khác khen ngợi Chu Việt Châu trước mặt ta, nàng lập tức nổi giận đùng đùng. "Tỷ tỷ của em xứng đáng với người tốt hơn hắn gấp vạn lần, Chu Việt Châu không xứng!" Ta nhiều lần hỏi nguyên do, nhưng nàng luôn ấp úng không nói. Mãi đến ngày Thượng Nguyên, Chu Việt Châu cầm trên tay chiếc đèn lồng hình thỏ, nhưng lại không đưa cho ta. Hắn cố ý giơ cao qua đầu ta, lắc lư trước mặt em họ: "Tiểu Pháo Trúc, gọi một tiếng Việt ca ca nào, bổn hầu sẽ thưởng cho ngươi chiếc đèn này!" Trường Ca tức giận rút đoản đao bên hông, đẩy hắn ra một bước: "Chu Việt Châu, ngươi có biết xấu hổ không hả? Chiếc đèn đó rõ ràng là tỷ tỷ ta thích! Nếu còn trơ trẽn, ta sẽ cạo sạch tóc ngươi!" Chu Việt Châu dựa vào thân pháp nhanh nhẹn, khéo léo né đòn, ánh mắt đầy vẻ trêu ghẹo. Hai người đuổi nhau trên phố dài, lật nhào không ít hàng quán. Mấy vị công tử thế gia bên đường phe phẩy quạt gấp cười nói: "Tiểu hầu gia khéo đùa vừa phải thật, hôn thê đứng ngay bên cạnh mà hồn phiêu theo em họ mất rồi." "Ai bảo Mạnh đại tiểu thư hiền lành quá, nếu là ta thì sớm làm cho trời long đất lở rồi." Ta nhìn theo bóng họ xa dần. Không hề gây náo động, chỉ lặng lẽ quay lưng, một mình quay về nhà.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Vô Tận Chương 30
gió nam Chương 8