Tôi là cậu thiếu gia giả đ/ộc á/c, kiêu ngạo. Sau khi thiếu gia thật trở về, tôi vẫn chứng nào tật nấy, cậy mình có hào quang vạn người mê nên trăm phương ngàn kế b/ắt n/ạt cậu ta. Ban ngày thì t/át cậu ta, ban đêm lại ép cậu ta phải sưởi ấm giường cho tôi, thậm chí còn âm mưu cư/ớp đoạt toàn bộ tài sản của cậu ta. Một lần nữa, khi tôi đang ép Bùi Yến Trầm rửa chân cho mình, nhìn khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ bất mãn của cậu ta, tôi vừa định vung roj quất mạnh một cái thì giây tiếp theo, hệ thống biến mất đã lâu bỗng nhiên xuất hiện: 'Phát hiện giá trị h/ận th/ù của nam chính đối với nam phụ đã đạt mức bùng n/ổ, tự động thu hồi hào quang vạn người mê của nam phụ.' Tôi ch*t lặng. Bùi Yến Trầm – người vẫn luôn bị tôi b/ắt n/ạt – hóa ra lại là nam chính Long Ngạo Thiên sao? Nhớ lại những th/ủ đo/ạn tôi đã dùng để chà đạp cậu ta trước đây, da đầu tôi tê dại. Tôi lặng lẽ thu lại cây roj đang đặt trên cơ bắp của cậu ta, cố nặn ra một nụ cười thảm hại: 'Nếu người từng b/ắt n/ạt cậu đã cải tà quy chính, cậu có tha thứ cho người đó không?' Khuôn mặt tuấn tú của cậu ta lộ vẻ nham hiểm: 'Tất nhiên là không.' 'Tôi sẽ đòi lại gấp bội từ trên người hắn, hànhz hạz hắn thật tà/n nh/ẫn, khiến hắn muốn sống không được, muốn ch*t cũng không xong.' Tôi chột dạ nuốt nước bọt. Thôi xong, kế hoạch bỏ trốn của tôi phải được đưa vào lịch trình gấp thôi.