Mục Dã tham tiền, tôi thì háo sắc. Tôi bao nuôi cậu ta một năm. Sau đó, tôi giả vờ hết tiền rồi bỏ trốn. Vậy mà tôi vẫn luôn nhận được tiền chuyển khoản từ cậu ta. Bạn bè bảo: "Mục Dã có vẻ đã thực sự động lòng với cậu rồi. Cậu nỡ lòng tiếp tục lừa cậu ta sao?" Tôi không nói gì. Bởi vì, tại buổi tiệc riêng tư này, tôi nhìn thấy Mục Dã. Có kẻ đang quấy rối cậu ấy: "Giả bộ làm trai tân thanh cao cái gì, Khương Minh Viễn ngủ được, ông đây lại không ngủ được sao?" Cậu ấy chẳng đổi sắc mặt, đ/ập vỡ chai vào đầu kẻ đó. Giây tiếp theo, ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Tay tôi vẫn đang được một nam người mẫu nắm lấy, đặt trên cơ bụng. Ồ hố. Xong đời rồi.