Tôi là một tiểu Miêu Nhân. Vào cái ngày sắp ch*t đói, tôi nhìn thấy những dòng bình luận chạy qua trước mắt.
【Tiểu Miêu Miêu mau ôm lấy chân con người trước mặt đi! Chỉ cần được anh ta đưa về nhà là cả đời này không phải lo ăn uống nữa!】
【Phản diện nhìn thì cao lãnh vô tình, thực chất lại là một kẻ cuồ/ng thú bông chính hiệu!】
【Phản diện còn ngẩn người ra đó làm gì? Không biết ngôn ngữ của mèo hoang là chậm chân thì mất phần à?】
【Nếu có một chú mèo nhỏ ở bên cạnh phản diện, liệu sau này anh ta có không hắc hóa nữa không nhỉ?】
Phản diện hay không phản diện gì đó, tôi chỉ biết đây chính là tấm phiếu cơm dài hạn của mình.
Thế là tôi lao mạnh về phía trước.
Vốn định ôm chân anh ta, nào ngờ lại lao thẳng vào trước mặt anh ta.
"Ăn vạ à?"
Đang lúc tôi x/ấu hổ định cụp đuôi bỏ đi, thì phản diện lại cúi người xuống.
Với tốc độ nhanh đến kinh ngạc, anh ta nhét tôi vào túi áo.
Sau này, khi đã được phản diện nuôi thành một tiểu m/a vương quậy phá, ngày nào tôi cũng quấn lấy anh ta đòi chơi cùng.
Chỉ là vào ngày hôm nay, khi cái đuôi vừa quấn lên người anh ta, tôi đột ngột biến thành hình người.
"Hóa ra, lại là một tiểu Miêu Nhân."