“Thẩm Nghiễn, chúng ta chia tay đi.” Lúc Lâm Dữ nói câu này, cậu ấy đang giúp tôi thắt khăn quàng cổ. Ngón tay cậu khựng lại một nhịp, sau đó vẫn thản nhiên thắt một nút như không có chuyện gì xảy ra. Tôi cúi đầu nhìn cậu: “Lý do.” “Chán rồi.” Cậu nhét phần đuôi khăn vào cổ áo khoác của tôi, động tác rất nhẹ nhàng, giống như vô số lần trước đây cậu vẫn làm.