Ở bên Thẩm Nhược Khanh một năm, tôi mới biết mình đã tìm nhầm đối tượng công lược. Hệ thống bảo Thẩm Nhược Khanh thích kiểu người bám dính, thế là tôi dựa vào chiêu mặt dày mày dạn để chen chân vào cuộc sống của anh ấy. Sau khi ở bên nhau, tôi càng ngày càng muốn được hôn, được ôm, h/ận không thể dính lấy nhau từng phút từng giây. Thẩm Nhược Khanh chưa bao giờ thể hiện sự yêu thích dành cho tôi, tôi cứ ngỡ anh chỉ là người kín đáo. Cho đến khi hệ thống đột ngột lên tiếng: "Ký chủ, cô công lược nhầm người rồi! Đây không phải nam chính, mà là ánh trăng sáng của nam chính! Thẩm Nhược Khanh nhìn thì dịu dàng, thực chất lòng dạ tà/n nh/ẫn, gh/ét nhất là người khác bám lấy mình." Tôi vội vàng lăn lộn bò xuống khỏi người Thẩm Nhược Khanh. Đối mặt với ánh mắt khó hiểu của anh, tay tôi run lên cầm cập như sàng gạo. Kể từ đêm đó, tôi không bao giờ dám rúc vào lòng Thẩm Nhược Khanh ôm eo anh ngủ nữa.