Tôi là một chú mèo nhỏ song tính được phản diện nuôi dưỡng. Vào ngày hóa thành hình người, cơ thể tôi nóng ran, tôi đã bò lên chiếc giường lớn của phản diện. Sau khi phản diện tỉnh dậy, nữ chính cũng chẳng thèm đuổi theo nữa, nam chính cũng không còn gây sự gì thêm. Anh ấy xoa xoa bụng tôi, một bên gọi điện thoại với giọng điệu âm trầm: "Đồ vô dụng, ngay cả một thằng nhóc tóc vàng cũng không tìm được sao?" Tôi gi/ật b/ắn mình, chẳng dám nằm ngửa bụng nữa, định nhảy xuống khỏi đầu gối của phản diện. Phản diện vươn tay tóm lấy tôi kéo trở lại. Ánh mắt anh quét qua cái bụng hơi nhô lên của tôi. "Tiểu Quất, dạo này em ăn nhiều quá rồi phải không?"