Khi Lục Dục Hành đẩy bản thỏa thuận ly hôn về phía tôi, anh ta nói sẵn sàng để lại nhà cửa, xe cộ và cổ phần công ty cho tôi, chỉ c/ầu x/in tôi đừng cản đường anh ta theo đuổi mối tình đầu "không vướng bụi trần" kia. Tôi lật xem danh sách tài sản, ký tên ngay tại chỗ, còn tiện tay c/ắt đôi chiếc thẻ tín dụng phụ của anh ta. Ba ngày sau, Khương Mạn Thanh, người luôn mặc váy dài vải lanh và tuyên bố tình yêu không được vấy bẩn bởi mùi tiền, cầm theo hợp đồng studio chặn ở cửa nhà tôi, mắt đỏ hoe hỏi: "Rõ ràng cô biết anh ấy đã không còn gì cả, tại sao không nhắc nhở tôi?" Tôi mở rộng cửa ra một chút: "Ồ, chẳng phải cô luôn tự hào mình không vướng bụi trần sao?"