Tôi đã chịu đựng cuộc hôn nhân này đến năm thứ 40. Lúc mẹ chồng trút hơi thở cuối cùng, chính tay tôi là người tắm rửa, túc trực bên linh cữu và lo liệu chu toàn tang lễ cho bà. Tôi đã m/ua sẵn tấm vé ngồi cứng đi Đông Châu. Trong lòng tôi lúc đó chỉ nghĩ, cuối cùng cũng có thể chấm dứt cuộc sống xa cách suốt nửa đời người. Đêm trước ngày khởi hành, một gã đàn ông kẹp cặp tài liệu chặn ngay cửa sân nhà tôi. "Được sự ủy quyền của người vợ hợp pháp của ông Kỷ, tôi đến đây để trao đổi với bà một việc." "Bà ấy cho rằng bà đã can thiệp vào cuộc hôn nhân của họ suốt thời gian dài." "Yêu cầu bà ký vào thư xin lỗi và bồi thường phí tổn thất tinh thần." Tôi nghe mà ngẩn người, chỉ thấy những lời này thật vô lý hết sức, liền vớ lấy cây chổi tre sau cửa định đuổi gã đi. "Tôi làm dâu nhà họ Kỷ suốt 40 năm, anh chạy tới đây m/ắng ai là kẻ thứ ba hả!" Hàng xóm láng giềng nghe thấy động tĩnh, tất cả đều vây quanh ngoài tường rào. Gã đàn ông không hề vội vã hay tức gi/ận, thong thả rút từ trong túi hồ sơ ra một bản sao có đóng dấu. "Đây là giấy đăng ký kết hôn của họ." "Nếu bà nói mình là vợ của ông Kỷ, xin hãy đưa ra bằng chứng." Tôi giơ cây chổi lên, nhưng hồi lâu vẫn không thể hạ xuống. Năm đó, tôi và người ấy đã bái đường thành thân, cũng đã mời cả làng ăn tiệc cưới. Thế nhưng, chúng tôi thực sự chưa từng bước chân vào cơ quan đăng ký kết hôn. Suốt 40 năm qua, tôi thay ông chăm sóc cha mẹ, giữ gìn ngôi nhà cũ của nhà họ Kỷ, không rời đi lấy một ngày. Ngoài ký ức của những bậc cao niên trong làng, trong tay tôi chẳng có lấy một thứ gì.