Vào ngày em trai tròn một tuổi, bố mẹ đưa tôi vào sâu trong núi. Mẹ chỉ vào những quả lê vàng óng trong vườn lê bỏ hoang, kiên nhẫn dạy tôi: "Niệm Niệm, chúng ta về đây, khi nào con đói thì hái lê trên cây mà ăn, nhớ chưa?" Bố ném một bộ quần áo bảo hộ cũ kỹ dưới chân tôi, không nói thêm lời nào, giục mẹ mau chóng lên xe. "Ở đây có trái cây, lại có nước suối, con bé không ch*t đói được đâu." Đi được vài bước, ông ấy quay đầu nhìn tôi một cái. "Nếu thật sự không sống nổi... thì cũng là số mệnh của nó thôi." Tôi đếm 29 lần mặt trời mọc trong vườn lê không một bóng người ấy, mới được một anh trai đi nhặt phế liệu cõng xuống núi.