Sau nhiều năm nuôi nhân tình, cuối cùng chồng tôi cũng chịu về nhà. Lý do cũng rất đàng hoàng: anh ta không cho nổi người thứ ba thứ tương lai mà cô ta muốn. Việc về nhà này rõ ràng khiến anh ta đ/au khổ đến ch*t đi sống lại. Tôi tận mắt thấy anh ta thức trắng đêm này qua đêm khác, nhìn chằm chằm vào điện thoại đến ngẩn người. Câu trước câu sau, anh ta luôn miệng nói mình đã hy sinh quá nhiều cho cái nhà này. Được thôi. Nếu tôi còn không biết đủ, thì lại thành ra tôi không hiểu chuyện. Thế nên vào ngày sinh nhật anh ta, tôi tự tay tổ chức cho anh ta một bữa tiệc tưng bừng. Rư/ợu vang, bánh kem chuẩn bị đầy đủ, người thân hai bên gia đình cũng ngồi chật kín cả phòng. Khoảnh khắc cánh cửa phòng mở ra — "Tèn ten ten tèn!" "Bất ngờ không? Vui vẻ không?" "Chân ái mà anh thương nhớ cả đời ấy, tôi đích thân mang đến cho anh đây!"