Năm thứ 5 ở bên Hứa Phục. Tôi gặp t/ai n/ạn xe cộ. Hai chân tàn phế, sinh hoạt không thể tự lo liệu. Anh ấy mắc b/ệnh nan y, th/uốc thang vô phương c/ứu chữa. Chúng tôi chọn cách chia tay trong hòa bình. Chúng tôi không muốn làm liên lụy đến đối phương. Càng không muốn ở cuối chặng đường đời, để người kia nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận. 【Bảo bối à, anh ta giả b/ệnh đấy...】 【Anh ta chỉ thấy cô tàn phế nên coi cô là gánh nặng, giờ cô không còn xứng với anh ta nữa rồi.】 【Thật ra tôi tán thành cách làm của nam chính, anh ta mới ngoài 20 tuổi, cuộc đời tươi đẹp mới chỉ bắt đầu, ai lại muốn kéo theo một phế vật chứ? Ki/ếm đầu tiên sau khi lên bờ, ch/ém người trong mộng trước, đó mới là người thông minh.】