Tôi bị hệ thống trói buộc, xuyên vào một cuốn tiểu thuyết. Trước khi mất kết nối, hệ thống nói nhiệm vụ của tôi là tiễn vị phản diện nguy hiểm nhất thế giới này lên đường. Tôi nhướng mày. Gi*t người à, việc này tôi thạo nhất. Kết quả là trên đường đi, tôi gặp một mỹ nhân thanh thuần, tao nhã như hoa bạch ngọc lan. Không kiềm chế được lòng mình, tôi đã ngủ với anh ta. Hệ thống cuối cùng cũng sửa xong lỗi, vội vàng online, nhìn thấy mỹ nhân đang hôn mê với những dấu vết loang lổ trên người. Nó im lặng mất 5 giây, sau đó phát ra tiếng hét chói tai: [Ký chủ, tôi bảo cô đi tiễn phản diện lên đường, chứ không phải bảo cô đ/è phản diện ra để làm chuyện đó!!!]