Tôi vốn có tính cách không bao giờ chịu thiệt thòi từ nhỏ. Bố chỉ m/ua bánh pudding cho em gái, tôi nhất định phải đòi chia nửa cốc. Mẹ m/ua điện thoại mới riêng cho anh trai, tôi liền chạy theo đòi một chiếc máy tính bảng. Năm 8 tuổi, cả nhà lại bỏ quên vé xe du lịch của tôi, tôi chạy ra ngã tư mượn điện thoại người lạ gọi cảnh sát, báo rằng bố mẹ bỏ rơi mình. Bố mẹ vừa lái xe đi được một đoạn đành phải quay đầu lại. Mẹ ném thẳng tờ giấy chứng nhận nhận nuôi vào người tôi: "Giang Niệm, mày chỉ là con nuôi, còn muốn chúng tao phải thế nào nữa?" Kể từ ngày đó, tôi không bao giờ dám tranh giành thêm lần nào nữa. Để không bị đuổi đi, tôi ra sức học cách lấy lòng cả nhà. Anh trai gây chuyện, tôi quỳ giữa trời tuyết để xin tha cho anh. Em gái chê bài tập nhiều, tôi thức trắng đêm chép ph/ạt hộ em. Bố mẹ nói công việc mệt mỏi, tôi bao trọn mọi việc nhà. Cho đến khi bác gái đến thăm nhà, lén kéo mẹ vào phòng ngủ: "Em dâu, rốt cuộc cô nuôi dạy con cái kiểu gì vậy? Cô đưa cho con nuôi 3 ngàn tiền sinh hoạt phí, mà chỉ cho con gái ruột có 3 trăm."