Anh ấy lập tức lo lắng bày tỏ nhất định phải đến tìm tôi.
Đồng thời đưa ra lời bình luận sắc bén: 【Sao lại không sao chứ?】
【Bảo bối, đó hoàn toàn là hang hùm miệng sói. Em đi chuyến này, anh không dám tưởng tượng nổi đám đi/ên đó sẽ b/ắt n/ạt em thế nào đâu!】
【Đợi đấy, anh đến nhà họ Thời hội họp với em ngay, đưa em thoát khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng】
Cách nói quá đà đó khiến tôi vừa bất lực vừa buồn cười.
Nhưng tôi cũng không ngăn cản, cứ để anh tùy ý.
Phó Kinh Trạch ở xa hơn nên tôi đến nhà họ Thời trước.
Vừa vào cửa đã thấy cả năm người họ đều ở đó.
Cả gia đình trông chỉnh tề, hòa thuận vui vẻ.
Lần này tôi không gọi tên từng người, chỉ gật đầu qua loa coi như chào hỏi.
Sau đó tôi đi lên lầu, vào phòng.
Có thể thấy căn phòng đã bị động vào.
Tôi đi thẳng đến mục tiêu, cầm lấy hộp trang sức bị bỏ quên.
Bên trong đựng đôi khuy măng sét mà Phó Kinh Trạch m/ua cho tôi lần đi dạo trung tâm thương mại, sau ngày đó anh đã gửi đến tận tay tôi.
Ánh mắt vô tình lướt qua một chỗ, tôi khựng lại.
Trong phòng có một chiếc tủ kính đặt làm riêng, bên trong bày biện tất cả những món quà mà người nhà từng tặng cho nguyên chủ.
Đối với những món quà này, cậu ấy rất trân trọng. Mỗi một món đều được đặt trong tủ cất giữ cẩn thận.
Ngay cả khi không biết từ bao giờ, thái độ của gia đình đối với cậu ấy đã chuyển thành chán gh/ét.
Ngay cả khi đã hai năm rồi, gia đình không còn tặng quà cho cậu ấy nữa.
Lồng ngựk hơi nghẹn lại, tôi cảm thấy buồn thay cho nguyên chủ.
Tiếng nói mất kiên nhẫn ở cửa c/ắt ngang dòng suy nghĩ của tôi: "Lề mề làm gì đấy? Còn không mau bắt đầu dọn đi."
Tôi quay đầu lại, thấy Thời An, Thời M/ộ và Thời Châu đang đứng ở cửa.
Thời M/ộ lười biếng tựa vào khung cửa, ánh mắt nhìn sang mang theo sự khiêu khích.
Thời Châu vẫn vẻ mặt lạnh nhạt, vô cảm đó.
Còn Thời An thì một vẻ ngây thơ đơn thuần.
Tôi bước tới, nghiêng người lách qua họ rồi đi ra ngoài.
"Dọn xong rồi." Tôi nói nhạt: "Đồ còn lại tùy các người xử lý thế nào thì xử lý."
Lúc kết hôn tôi đã mang đi hết những gì cần mang, hôm nay chỉ đến lấy lại món đồ lỡ bỏ quên mà thôi.
Tôi đi ngang qua, lách người định đi xuống lầu.
Chưa đi được bao xa, phía sau bỗng vang lên tiếng gọi của Thời M/ộ: "Mày lú lẫn rồi à? Những thứ mày nâng niu như báu vật trong tủ kính kia không thu dọn đi à?"
Tôi quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt ẩn chứa sự khó tin của Thời M/ộ, lặp lại lần nữa: "Những thứ đó tôi đều không cần. Tôi vừa nói rồi, tùy các người xử lý."
Thời Châu vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng nhắc nhở: "Đó là quà chúng ta tặng mày, nhất là cái mô hình anh tặng mày hồi mười tám tuổi."
"Vậy... thì sao?" Tôi nghi hoặc nói: "Chính là không cần nữa, khó hiểu lắm sao?"
Sắc mặt hai người rung động, ánh mắt tối sầm lại.
Thời Châu: "Thời Kh/inh, mày đang gi/ận dỗi cái gì?"
"Không đồng ý bọn tao động vào phòng mày thì cứ nói thẳng. Dùng cách này để thể hiện sự bất mãn, trẻ con lắm."
"Nếu mày chịu nói chuyện tử tế với bọn tao, có lẽ bọn tao sẽ đồng ý không dùng đến phòng mày."
Thở dài trong lòng, tôi thực sự cảm thấy nói chuyện với họ rất mệt mỏi.
Nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời: "Đâu có không đồng ý đâu."
"Căn phòng đó giờ không liên quan gì đến tôi nữa. Đồ bên trong, cho Thời An cũng được, vứt đi cũng được, tôi đều không có ý kiến."
Nói xong, sợ họ lại dây dưa, tôi vội vàng quay người xuống lầu.
22
Bố mẹ đều ở trong phòng khách, dường như đang bàn bạc chuyện gì đó.
Thấy tôi xuống, sắc mặt họ hiếm hoi dịu lại.
Mẹ nói: "Chúng ta đang bàn về tiệc sinh nhật của Tiểu An nửa tháng nữa. Thời Kh/inh, mẹ nhớ sinh nhật con ngay trước sinh nhật Tiểu An vài ngày, hay là năm nay cũng tổ chức một cái..."
"Nó tổ chức cái gì mà tổ chức." Bố nhíu mày c/ắt lời: "Bà quên chuyện nó làm lo/ạn tiệc sinh nhật năm kia đến mức gà bay chó sủa rồi à?"
Lần tìm theo ký ức.
Tôi phát hiện lý do là ban đầu đã hứa tổ chức cho cả nguyên chủ và Thời An, kết quả họ im lặng tổ chức chung, hơn nữa còn chốt ngày vào đúng sinh nhật Thời An.
Nguyên chủ không đồng ý, lại bị m/ắng là không biết điều, thế là không nhịn được nữa mới cãi nhau một trận lớn với họ tại bữa tiệc.
"Nhưng mà, Tiểu Kh/inh gần đây cũng hiểu chuyện hơn nhiều rồi." Mẹ quay sang tôi, nói: "Chắc sẽ không xảy ra chuyện như thế nữa đâu nhỉ?"
Tôi từ chối: "Không cần, không cần đâu ạ."
"Cứ thế đi, lần này tổ chức riêng. Tiểu Kh/inh cũng có thể mời thêm bạn bè đến."
Bà tự nói tự nghe.
"Sinh nhật con đã có sắp xếp rồi ạ."
Tôi nhìn bà, nghiêm túc giải thích: "Sinh nhật con đã hẹn cùng đón với Kinh Trạch rồi."
Nụ cười nhạt nhòa trên mặt mẹ cứng đờ, bà vẫn kiên trì: "Hai đứa tìm ngày khác bù vào không được sao? Sinh nhật cứ đông vui náo nhiệt mới tốt."
Tôi kiên quyết lắc đầu, không tán thành ý kiến của bà.
Nói: "Sinh nhật, con chỉ muốn đón cùng người con thích thôi ạ."
Lời này vừa dứt, hiện trường rơi vào im lặng.
Một lúc lâu sau, bố trầm giọng lên tiếng: "Mày nói thế là có ý gì?"
Thời An rụt rè nói: "Anh ơi, sao anh lại nói thế... Ý anh nói thế là anh không thích bọn em à?"
Tôi liếc cậu ta một cái, ý nghĩa rõ ràng -- chẳng lẽ các người thích tôi chắc?
Đúng lúc này, người giúp việc trong nhà nhắc: "Ông chủ Thời, ông Phó đến rồi ạ."
Lòng tôi nhẹ nhõm: "Cô ơi, làm phiền mở cửa cho anh ấy ạ."
Phó Kinh Trạch nhanh chóng đi vào.
Khoảnh khắc nhìn thấy anh, tôi gần như theo bản năng chạy đến.
Trên mặt nở nụ cười tươi tắn mà người nhà họ Thời đối diện chưa từng thấy bao giờ.
Giọng điệu nhẹ nhàng: "Kinh Trạch."
Phó Kinh Trạch đến bên cạnh tôi, tự nhiên nắm lấy tay tôi.
"Tiểu Kh/inh." Anh nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, x/ác nhận: "Không sao chứ?"
"Không sao ạ."
Tôi lắc đầu, nói: "Chúng ta đi thôi."
Định rời đi, nhưng mẹ phía sau lại lên tiếng.
"Hai đứa đi đâu? Vừa hay Kinh Trạch cũng đến rồi, ở lại ăn cơm đi."
"Không cần đâu." Phó Kinh Trạch thần sắc nhạt nhòa: "Chúng tôi đã đặt nhà hàng rồi."
Thời M/ộ mặt mày cau có, giọng điệu cũng rất tệ: "Thời Kh/inh, rốt cuộc mày có ý gì! Hết vứt bỏ quà của bọn tao, lại không tổ chức tiệc sinh nhật, giờ đến cả bữa cơm cũng không muốn ăn là sao?"
Tôi chưa kịp mở lời.
Phó Kinh Trạch đã lên tiếng trước: "Anh bị b/ệnh dại tái phát à? Mấy thứ rác rưởi của các người, tưởng bọn tôi là chỗ thu gom rác chắc?"
"Sinh nhật tôi sẽ tổ chức tử tế cho Tiểu Kh/inh, đám đ/ao phủ như các người đừng có mà mặt dày đến ăn chực nữa."