“X/ấu đến mức làm ta muốn nôn.”

Trong cơn gi/ận dữ, tôi bèn gi/ận một chút.

“Thiếu gia, cái ban đầu này thực sự không hợp với người.”

Tôi không cam lòng, định ra tay cư/ớp lại.

Khi đầu ngón tay chạm vào tay anh.

Thiếu gia đột ngột nheo mắt, nhìn tôi với vẻ cười như không cười.

“Trần Tố.”

Anh chỉ gọi đầy đủ họ tên khi thực sự nổi gi/ận.

Chân tôi run lên, thu tay về, đứng thẳng tắp một cách thuần thục.

“Em sai rồi, thiếu gia.”

“Chuỗi hạt này, có bí mật gì sao?”

Tôi lắc đầu nguầy nguậy.

Không có, không có, tuyệt đối không có.

Thiếu gia mân mê những hạt chuỗi tròn trịa, những ngón tay thon dài trắng sứ khẽ khàng móc nhẹ một cái.

“Ư...”

Một trận r/un r/ẩy dấy lên dọc sống lưng, tôi vội vàng cắn ch/ặt môi, nuốt ngược tiếng nức nở suýt chút nữa đã tràn ra khỏi cổ họng.

Đừng sờ nữa.

Người ta đã đi được một lúc rồi.

Anh dường như không phát hiện ra sự khác thường của tôi, cúi đầu tiếp tục nghiên c/ứu.

Chân tôi nhũn ra, lén đưa một tay chống lên góc bàn, mặt cũng trở nên nóng bừng.

Tôi cố tìm cách tẩu thoát: “Thiếu gia, nếu người không thích thì em lấy lại nhé?”

Ai mà ngờ được.

Vừa chạm vào chuỗi hạt trong tay anh.

Ánh mắt đầy ẩn ý của anh đảo quanh trên mặt tôi.

“A Tố, em nóng quá đấy.”

Tôi cố tỏ ra tự nhiên: “Thiếu gia không thấy điều hòa mở cao quá sao? Em nóng đến mức vã hết cả mồ hôi rồi.”

Anh khẽ nhướng mày, không truy hỏi thêm.

Đặt chiếc vòng tay thạch anh hồng vào tủ sưu tầm, anh lên tiếng đầy kiêu sa:

“Tuy x/ấu xí vô cùng, nhưng là em tặng ta, thì nó là của ta.”

Thực ra anh có thể trả lại cho em mà.

Lòng tôi đang rỉ m/áu.

Thế này thì hay rồi.

Không những không lấy lại được chiếc vòng đồng cảm, mà còn mất toi hai mươi nghìn tệ.

Ánh mắt anh dường như quét xuống phía dưới, khóe môi nhếch lên: “Khát rồi, đi pha cốc cà phê đi.”

“Dạ được.”

Tôi đáp lời nhanh như chớp.

Cảm động trời, cảm động đất.

Cuối cùng thiếu gia cũng chịu làm người một lần.

Nhưng tay vừa chạm vào tay nắm cửa, đầu gối tôi đã khuỵu xuống, thậm chí đồng tử cũng mất tiêu cự.

Quỳ trên mặt đất thở dốc một hồi không tiếng động, tôi ngoái đầu nhìn lại.

Thiếu gia đang dùng đầu ngón tay vuốt mạnh lên những hạt chuỗi màu nâu đen, lông mày khẽ nhíu: “Sao lại ẩm ướt thế này.”

Những đ/ốt ngón tay anh rõ ràng, thon dài trắng sứ, rất đẹp.

Nếu không chạm vào chuỗi hạt đó thì còn đẹp hơn.

Thấy tôi quỳ xuống, anh nhếch môi, ân cần hỏi tôi có phải không khỏe chỗ nào không.

Tôi rưng rưng nước mắt: “Hạ đường huyết.”

Thiếu gia quan tâm tôi, người tốt thật.

Đồng cảm vòng tay, vòng tay hại người.

4

Tôi khổ sở quay về phòng thay chiếc quần đã ướt đẫm.

Cách đổi vòng tay không hiệu quả, còn suýt chút nữa khiến thiếu gia nghi ngờ.

Xem ra chỉ còn cách m/ua một cái y hệt để đá/nh tráo.

Tôi bưng cốc cà phê đã pha, quay lại lầu hai đến phòng sách.

Nhưng không ngờ phu nhân lại đến.

Bước chân tôi khựng lại.

Đứng ngoài cửa, không tiến vào.

Do dự không biết có nên đưa cốc cà phê này nữa hay không.

Thế là tôi nép vào cạnh cửa, bên trong chưa nói được mấy câu đã bắt đầu tranh cãi.

Nhưng là sự đơn phương từ phía phu nhân.

Thiếu gia hầu như giữ im lặng, thỉnh thoảng mới nói vài câu đại nghịch bất đạo.

Ví dụ như lần trước phu nhân muốn sắp đặt đối tượng liên hôn cho anh, thiếu gia đáp giọng lạnh nhạt: “Bà đi hay bố tôi đi?”

“Nhưng vẫn phải nhắc nhở hai người, trong nước tái hôn là phạm pháp.”

Khiến phu nhân tức đến mức không nhẹ.

Mối qu/an h/ệ mẹ con này vốn dĩ đã vô cùng tồi tệ, phu nhân trong lòng thiên vị con trai thứ hơn, muốn ép thiếu gia nhường quyền lực, anh kiên quyết không nhượng bộ.

Cho nên hai người họ ở riêng với nhau không bao giờ quá hai câu là bình yên.

Lần này đến, chắc cũng vì chuyện đó.

Đang định tiếp tục nghe lén, từ phía cầu thang xoắn ốc truyền đến tiếng bước chân.

“Anh A Tố.”

Là nhị thiếu gia, Lận Giác.

Nghe tiếng gọi, tôi xoay người định bỏ đi.

Người tới chặn đường tôi, rũ mắt xuống: “Anh không muốn nhìn thấy em đến thế sao?”

“Nhị gia.” Tôi đ/au đầu thở dài, “Đừng giả vờ nữa.”

Đôi mắt tròn trịa của cậu ta khẽ cong lên: “Anh A Tố, anh nói gì vậy.”

Lận Giác kém thiếu gia hai tuổi, hồi cậu ta học lớp chín, tôi tình cờ bắt gặp cậu ta bị đám c/ôn đ/ồ chặn ở ngõ sau trường b/ắt n/ạt, nên tiện tay c/ứu giúp.

Cậu ta nhìn tôi bằng đôi mắt ướt át, vui vẻ gọi tôi là “Anh A Tố”.

Nói rằng giờ cậu ta có tiền, có thể m/ua mọi thứ tốt nhất trên đời tặng cho tôi.

Nhưng khi thấy tôi xuất hiện trong bộ đồng phục vệ sĩ tại nhà họ Lận, thậm chí còn ăn ở cùng thiếu gia, cậu ta hoàn toàn trở mặt.

Cậu ta gh/ét anh trai mình, nhưng đấu không lại, nên cứ nhắm vào tôi mà gây khó dễ.

Biết rõ bản thân dị ứng lạc, vẫn cứ cư/ớp lấy kẹo lạc trong tay tôi, dù cho có khó chịu đến mức da nổi mẩn đỏ, hơi thở dồn dập.

Cũng phải khiêu khích cười với tôi, nhìn cả nhà họ Lận hoảng lo/ạn tìm bác sĩ, nhiều lần hại tôi bị ph/ạt.

Sau này cậu ta phát hiện thiếu gia không quan tâm, nên đã học khôn.

Bề ngoài thân thiết gọi tôi là anh, cố tình làm đổ trà làm ướt quần tôi, lén chiếm tiện nghi của tôi, chọc cho thiếu gia gi/ận.

Nhưng thiếu gia không hiểu.

Anh tưởng tôi và Lận Giác hòa hợp, nên sinh ra cáu kỉnh.

Lần quá đáng nhất.

Anh đi/ên cuồ/ng cắn tôi, giọng điệu cố chấp học theo cách Lận Giác gọi tôi.

“Em là của ta.”

“Anh, chỉ được nhìn ta.”

“Của ta.”

Anh em nhà này.

Đều đi/ên như nhau.

5

Lận Giác chậm rãi tiến lại gần tôi, khóe miệng nhếch lên nụ cười x/ấu xa: “Anh A Tố.”

“Anh đẹp quá, hay là theo em đi, làm vệ sĩ cho anh trai em phí quá, chỉ cần em mở lời, anh ấy sẽ nhường anh cho em thôi.”

Tôi không tỏ thái độ, gồng cơ bắp trên cánh tay.

Tôi là nam tử hán da ngăm đen đấy.

Cậu ta nói tôi đẹp.

Ha, lại đang tìm cách s/ỉ nh/ục tôi đây mà.

“Anh A Tố.”

Cậu ta đang định nói gì đó.

Bùm một tiếng.

Cánh cửa đột ngột bị mở tung.

Thiếu gia rũ mắt nhìn chằm chằm vào chỗ Lận Giác đang nắm lấy tay tôi, sắc mặt âm trầm: “A Tố.”

“Qua đây.”

Lận Giác kéo mạnh tôi ra sau lưng, cười khẽ: “Anh, đằng nào anh cũng có nhiều vệ sĩ thế, người này cho em đi.”

Thiếu gia không nói gì.

Ánh mắt nhìn về phía tôi tối tăm sâu thẳm.

Tôi lớn lên cùng anh gần mười năm, quá hiểu tính cách của anh.

Thiếu gia bây giờ đang cực kỳ, vô cùng, rất không hài lòng khi đồ của mình bị người khác nhòm ngó.

Tôi nhấc chân bước về phía anh.

Phu nhân đột ngột lao tới.

“Chát!”

Một cái t/át giòn giã vang lên ngay cửa phòng sách.

Thiếu gia nghiêng đầu, tóc mái rủ xuống che khuất đôi mắt.

Phu nhân tức đến r/un r/ẩy: “Quyền lực anh không chịu nhường, đến người anh cũng muốn tranh giành với em trai mình sao?”

“Chỉ là một tên vệ sĩ thôi, Lận Trình, anh mãi mãi n/ợ em trai mình!”

Thiếu gia lên tiếng, giọng rất nhẹ: “Không, nhường.”

Kể từ khi thiếu gia nắm quyền, phu nhân đã không còn thắng nổi anh, bà tức gi/ận đùng đùng dẫn Lận Giác rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng Nói Lớn Tiếng

Chương 11
Để bảo vệ tiểu hoàng đế đăng cơ khi còn niên thiếu, ta đã giam cầm hắn ở Trích Tinh Lâu suốt ba năm. Triều thần nói ta giẫm lên thiên tử để hiệu lệnh chư hầu, người đời bảo ta có dã tâm lang sói. Nhưng ta không quan tâm. Bên ngoài bức tường cung cấm, người người đều muốn lấy mạng hắn, ta lại cố tình muốn bảo vệ hắn cho bằng được. Ta cố tình muốn hắn ngồi thật vững trên ngai vàng ấy. Ta thay hắn sát hại gian thần, thanh trừng ngoại thích, cản lại cả chiếu thư phế đế. Cho đến khi chính tay hắn đâm lưỡi dao vào lồng ngực ta. Tiểu hoàng đế xinh đẹp rũ mắt nhìn ta, giọng nói lạnh thấu xương tủy: "Hoàng thúc, thiên hạ này, rốt cuộc cũng không dung nổi dã tâm của ngài." Đến lúc này ta mới nhận ra, đứa trẻ mà mình luôn nhốt trong lầu cao, từ lâu đã trưởng thành rồi. Vừa mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về ngày đưa hắn vào Trích Tinh Lâu. Thiếu niên thiên tử đứng bên trong cánh cửa, trên cổ tay vẫn còn quấn sợi xích sắt do chính tay ta buộc vào. Ta mỉm cười rũ mắt, đặt chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay người: "Bệ hạ, người tự do rồi." Tiểu hoàng đế nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa ấy, nhưng các khớp ngón tay lại dần dần siết chặt đến trắng bệch.
Boys Love
Cổ trang
Đam Mỹ
0