...rồi lại cưỡ/ng ch/ế tẩy n/ão cậu ta. Bảo cậu ta thực ra cậu ta chẳng hề ch*t, tất cả chỉ là ảo tưởng mà thôi.
Cứ thế lâu dần, cậu ta không chỉ nhìn thấy tôi, mà thậm chí còn nghe được giọng nói, cảm nhận được hơi thở của tôi.
Thế nên cậu ta tin chắc, chỉ cần cậu ta đủ đi/ên cuồ/ng, những kẻ thao túng đằng sau màn kia buộc phải đưa tôi trở về.
Thế nhưng.
Vẫn chẳng có ai giải thích cho tôi chuyện tại sao cậu ta lại là gay.
Tôi mẹ nó thật không tin nổi, chỉ nửa tháng tôi sống lại, với cái đêm cậu ta ôm tôi ngủ, mà có thể thay đổi xu hướng tính dục của một gã đàn ông được.
Thế nên tôi tiếp tục hỏi.
「Mày thành đồng tính từ lúc nào?」
Cái đầu đang cọ vào hõm cổ tôi khựng lại, nhưng gò má áp sát vào da tôi bắt đầu nóng rực, như muốn th/iêu ch/áy tôi vậy, nóng đến mức nhịp tim tôi cũng kỳ lạ mà đ/ập nhanh hơn.
「Sớm lắm rồi.」
「Lúc đó anh tự tay giặt quần áo cho em… thực ra, người trong mơ chính là anh...」
Câu nói này như quả bom n/ổ tung trong đầu tôi, thật đấy.
Tự cho mình là bậc trưởng bối, kiên nhẫn dẫn dắt cậu ta, còn chu đáo giặt quần l/ót cho cậu ta.
Rốt cuộc mẹ nó lại là mơ về tôi!
Cái gì nữ chính nữ phụ, thằng nhóc này căn bản chưa từng thích con gái bao giờ!
「Mày, mày tránh ra! Người mày nóng quá rồi!」
Tôi hoảng lo/ạn giãy giụa, rồi lại cảm nhận rõ thứ cứng ngắc kia, thứ từng chọt vào đùi tôi.
「Anh...」
Cậu ta khàn giọng, siết ch/ặt vòng tay ôm tôi hơn.
「Anh cưng em nhất... đúng không?」
「Cưng cái khỉ gì, mày buông tay ra! Mày sờ đâu đấy, đệt! Thẩm Chi Nam!」
Phần mông đột nhiên mát lạnh, chiếc quần tôi vừa vội vàng mặc vào bị cậu ta tùy tiện kéo tụt xuống.
「Ưm... mày mẹ nó, đừng vội thế... coi như anh cầu mày vậy......」
Thẩm Chi Nam thái độ cực kỳ bất cần, tay cứ trêu chọc tôi, trên mặt lại treo một vẻ nghiêm túc như đang thảo luận học thuật.
「Anh xem này, anh đi mất sáu năm, tính ra giờ đã nhỏ hơn em mấy tháng rồi.」
Lời còn chưa dứt, ngón tay đáng gh/ét kia lại lấn sâu vào, khiến tôi phải cắn ch/ặt cánh tay mà rên lên một tiếng.
「Anh gọi em một tiếng anh trai được không? Hửm?」
Nhìn khuôn mặt trước mắt qua làn nước mắt sinh lý, tôi chợt nhớ ra.
Thực ra tôi là một gã đàn ông cực kỳ coi trọng nguyên tắc và lòng tự trọng. Sống ngắt quãng hơn hai mươi năm, tôi chỉ mới c/ầu x/in người khác đúng hai lần.
Lần đầu là khi nhận nuôi Thẩm Chi Nam, thủ tục không thông, tôi đã c/ầu x/in người ở trại trẻ mồ côi cho cậu ta ở cùng tôi, đừng báo cáo lên trên.
Lần thứ hai là khi Thẩm Chi Nam thường xuyên cúp học đi làm thêm, nhà trường định đuổi học, tôi đã cúi đầu c/ầu x/in ban giám hiệu cho cậu ta được tiếp tục đi học.
「Ưm... anh, anh là anh trai em, nhẹ thôi, em cầu anh, em mẹ nó thật không chịu nổi nữa rồi......」
「Cầu anh, đừng mạnh thế...」
「Em mẹ nó thật hết sức rồi, đừng, đừng đụng chỗ đó, cầu anh......」
Cuối cùng chẳng có lấy một cái kết thể diện nào, tôi hai mắt tối sầm rồi ngất lịm đi.
Hóa ra cả đời này tôi đều vì Thẩm Chi Nam mà cúi đầu c/ầu x/in đủ thứ.
Đúng là đáng đời hắn thật.
17 (Phần kết)
Sau này tôi không còn nhìn thấy những dòng bình luận nữa, chắc là do tôi đã chính thức trở thành nhân sự biên chế đang sống, nên bị thu hồi quyền hạn này.
Mất liên lạc với thế giới này suốt sáu năm, dù đã có thân phận hợp pháp, tôi vẫn rất khó tìm được một công việc đàng hoàng.
Nhưng bản tính tôi là vậy, nếu không chịu vận động là sẽ cảm thấy mình sắp tàn rồi.
Thế nên sau này Thẩm Chi Nam đã thuê tôi, giao cho tôi nhiệm vụ đưa đón cậu ta đi làm, kèm theo một khoản phí phụ trội cho việc "diễn kịch" cùng cậu ta.
Dưới chân tòa viện nghiên c/ứu, tôi ăn mặc hệt một gã trọc phú, ngậm điếu th/uốc đợi cậu ta bước ra, rồi vòng tay ôm ch/ặt lấy eo cậu ta, ra vẻ l/ưu ma/nh vỗ đét hai cái vào mông cậu ta.
「Đã bảo bao lần rồi đừng suốt ngày ăn mặc hở hang lả lơi thế, mày muốn khoe cho ai xem chứ!」
Thẩm Chi Nam ra vẻ một thiếu phụ chính chuyên, cúi đầu đỏ bừng mặt, ngoan ngoãn đi theo tôi lên xe. Để lại phía sau ba nhân viên đứng ch*t trân, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Lên đến xe, tôi bất lực gạt cái móng vuốt đang mân mê đùi tôi ra.
「Nhân thiết của tôi không thể tốt đẹp hơn chút sao? Nó đang phá hỏng hình tượng uy vũ của tôi đấy.」
Cậu ta áp sát lại hôn tr/ộm tôi.
「Ai bảo đám người đó cứ như mắc b/ệnh tưởng tôi thích cái cô Giang gì đấy, ba ngày hai bữa lại hỏi tôi có tiếc nuối gì không.」
「Chi bằng làm một lần cho rõ ràng, để họ biết tôi chẳng có hứng thú gì với phụ nữ.」
Đang nói, thằng nhóc này lại bắt đầu chỉ đạo diễn xuất cho tôi.
「Lần sau anh phải hôn em vài cái ở chỗ đông người, rồi em sẽ ra vẻ nửa muốn từ chối nửa lại đón nhận, như vậy mới làm nổi bật được đặc tính số 0 của em.」
Tôi tức đến bật cười.
「Mày mẹ nó là số 0 chắc?」
「Số 0 dễ đóng vai mà~」
Tôi nhìn bàn tay lại đang lần mò trên cơ bụng mình, trong lòng thầm thở dài.
「Về nhà rồi hãy nói, nghe lời.」
「Vâng ạ!」
Thẩm Chi Nam lập tức ngoan ngoãn ngồi thẳng lại, động tác thắt dây an toàn thuần thục như mây trôi nước chảy.
Thôi kệ.
Tôi khởi động xe.
Đã trót nhặt về nhà, thì đành phải cưng chiều cả đời vậy.
【Hoàn】