Hai bên tách ra hành động, khán giả có thể chọn vào xem riêng phòng livestream của từng nhóm. Nhóm nào có độ phổ biến cao hơn sẽ nhận được phần thưởng bổ sung từ ê-kíp sản xuất.
Phần đầu tiên của chương trình là màn tự giới thiệu của tất cả các khách mời.
Các ngôi sao đều đã ngồi quây quần quanh bàn, đến lượt tôi, mọi người đều nhìn tôi với vẻ tò mò pha lẫn ngạc nhiên, cứ ngỡ tôi là trợ lý do Triệu Tư Tư mang theo.
"Chào mọi người, tôi là Kiều Mặc Vũ, là một thầy phong thủy."
Khung chat (đạn mạc) bùng n/ổ ngay lập tức.
"Cái gì? Cô ta là vị đại sư phong thủy bí ẩn đó á? Có nhầm không vậy? Cô ta đã đủ mười tám tuổi chưa thế?"
"Tôi nghi ngờ Triệu Tư Tư không phải dùng tiền vào chương trình đâu, mà là cô ta mới đúng! Thiết lập nhân vật này đỉnh thật đấy, thiếu nữ đại sư phong thủy, nhân tiện ra mắt luôn, chiêu trò quá đủ rồi."
Lượng người xem livestream tăng vọt, đạo diễn lộ vẻ mừng rỡ, vị đại sư phong thủy trẻ tuổi này quả nhiên mời đúng người, lát nữa phải xoay quanh cô ấy để tạo chủ đề mới được.
Trong số các khách mời ngôi sao, có một Ảnh hậu lớn tuổi tên là chị Bạch, vốn nổi tiếng với tính cách hào sảng, thẳng thắn và dám nói. Chị ta kh/inh khỉnh đá/nh giá tôi một lượt rồi cười lạnh.
"Đạo diễn, lát nữa tôi không muốn cùng nhóm với cô ta đâu. Thứ đại sư phong thủy giả mạo này, lỡ xảy ra chuyện gì, không biết sẽ hại ch*t người ta thế nào đâu."
Vừa dứt lời, mọi người đều nhìn tôi đầy ngượng ngùng. Tôi chỉ cười, vừa định lên tiếng thì bên cạnh bỗng vang lên tràng pháo tay nhiệt liệt.
"Xin mời vị khách mời cuối cùng của chúng ta, đại sư phong thủy đến từ Hồng Kông - Trần Trinh."
"Nhiều khán giả có thể chưa biết đại sư Trần, nhưng chị Bạch chắc chắn sẽ không thấy xa lạ. Dinh thự của chị Bạch ở Hồng Kông năm xưa chính là do đại sư Trần bài trí phong thủy. Chị Bạch, hay là chị giới thiệu đôi chút về đại sư Trần cho chúng tôi biết được không?"
4
Trần Trinh vận bộ đồ Đường trang, tóc chải chuốt không một sợi thừa, chắp tay sau lưng thong thả bước ra, phong thái tiên phong đạo cốt. Chị Bạch đứng dậy, nhiệt tình dành cho ông ta một cái ôm.
"Đại sư Trần, lâu rồi không gặp. Chuyện của Lưu Hùng lần trước tôi có nghe nói, cuối cùng là ông và Hội trưởng Từ hợp sức giải quyết.
Hôm nào có dịp tôi mời ông đi uống rư/ợu, ông kể chi tiết cho tôi nghe nhé."
Trần Trinh gật đầu, mỉm cười vẫy tay với chúng tôi. Khi ánh mắt quét đến mặt tôi, nụ cười của ông ta cứng đờ, đôi mắt trợn ngược, hít một hơi lạnh.
"Môn... Môn chủ?"
Tôi hừ lạnh một tiếng.
"Chuyện của Lưu Hùng là do ông giải quyết? Đại sư Trần giỏi thật đấy, nói tôi nghe thử xem?"
Trần Trinh lập tức thay bằng nụ cười nịnh nọt, chạy đến ôm lấy cánh tay tôi.
"À, Môn chủ, chuyến này có cô ở đây là tôi yên tâm rồi, không thì đúng là cũng hơi sợ sợ."
Mọi người nhìn vẻ khúm núm của Trần Trinh mà rụng rời cả hàm, khung chat bùng n/ổ tức thì.
"A, tôi nhớ ra rồi, hèn gì nhìn cô Kiều Mặc Vũ này quen quen, cô ta là vị hôn thê của tỷ phú Hồng Kông đấy!"
"Tôi cũng biết chuyện của Lưu Hùng, nghe nói là m/ộ tổ nhà họ bị nứt bia, mời một đại sư phong thủy về, rồi sau đó cầu hôn vị đại sư kia luôn."
"Tôi còn xem được video khác nữa, ngay cả Hội trưởng Từ cũng gọi Kiều Mặc Vũ này là Môn chủ. Lưu Hùng giỏi thật, hóa ra bao nhiêu màn dàn dựng trước đó đều là để vị hôn thê của mình ra mắt, bắt bao nhiêu đại sư Hồng Kông làm nền cho cô ta."
"Đỉnh thật, đầu tiên là dọn đường ở Hồng Kông, giờ lại mượn chương trình này để ra mắt. Tưởng người đại lục chúng ta dễ lừa như người Hồng Kông à?"
Khung chat tăng với tốc độ 99+ mỗi giây, trong đó ẩn giấu một tài khoản đang đi/ên cuồ/ng gõ phím, nhảy bổ vào tranh cãi.
Kiều Môn Tiểu Giang: "Các người đá/nh rắm! Kiều Mặc Vũ không phải vị hôn thê của Lưu Hùng."
"đá/nh rắm, c*t chó! Kiều Mặc Vũ là Môn chủ Phong Môn, có biết Phong Môn là gì không? Giang hồ bát đại môn, Phong Môn nghiên c/ứu chính là địa lý sơn xuyên thiên hạ, tất cả thầy phong thủy đều thuộc Phong Môn."
"Thằng cha trên lầu chắc là đội quân mạng của Lưu Hùng rồi, bịa như thật vậy."
Kiều Môn Tiểu Giang: "Đi ch*t đi, mày mới là đội quân mạng của Lưu Hùng! Kiều Mặc Vũ chẳng có qu/an h/ệ gì với Lưu Hùng cả!!!"
Trần Trinh ngồi vào chỗ, chị Bạch nghi hoặc nhìn tôi vài lần. Đợi sau khi ghi hình xong phần tự giới thiệu, chị ta lấy điện thoại ra xem, lập tức hiểu ra mọi chuyện, ánh mắt nhìn tôi càng thêm kh/inh bỉ.
5
"Tiếp theo là phần chia nhóm, sáu người oẳn tù tì, người thắng được ưu tiên chọn trước."
Cặp đầu tiên bốc thăm là chị Bạch và Triệu Tư Tư, chị Bạch thắng, bước tới bên cạnh Trần Trinh.
"Tôi chọn đại sư Trần."
Triệu Tư Tư lập tức vui mừng khôn xiết lao đến ôm lấy cánh tay tôi: "Tôi chọn Kiều Mặc Vũ."
Hai người liếc nhìn nhau, trong lòng thầm m/ắng đối phương là đồ ng/u.
Chia nhóm xong, Trần Trinh tỏ vẻ không hài lòng.
"Sao không thấy tôi được chọn? Tôi cũng muốn chọn đại sư Kiều!"
Người dẫn chương trình: "Ha ha, đại sư Trần thật hài hước. Phân nhóm kết thúc, tiếp theo là công bố nhiệm vụ đầu tiên."
Người dẫn chương trình lấy ra một bức ảnh hướng về phía ống kính.
"Đây là loại nấm đặc sản trên núi Ai Lao, gọi là Cửu Yêu Cô."
"Nghe nói xung quanh th* th/ể của mấy nhân viên địa chất mất tích năm xưa, mọc đầy Cửu Yêu Cô. Tiếp theo, xin mời hai nhóm xuất phát, ai tìm được Cửu Yêu Cô mang về trước, người đó là người chiến thắng ngày hôm nay!"
Người dẫn chương trình vừa dứt lời, nhóm bên kia đã kéo Trần Trinh đi ngay lập tức. Nhóm chúng tôi có ba ngôi sao, ngoài Triệu Tư Tư ra còn có một nam một nữ.
Người nam tên là Lâm Tân, cao 1m86, mày ki/ếm mắt sáng, là nam diễn viên trẻ hạng nhất đang nổi.
Người nữ tên là Chu Tuyết, vẻ ngoài lạnh lùng, được mệnh danh là nữ hoàng phim cổ trang, độ nổi tiếng cũng rất cao, là kiểu người hoàn toàn khác biệt với Triệu Tư Tư.
"Đi thôi, đừng có lề mề."
Chu Tuyết đeo ba lô vải, vẻ mặt mất kiên nhẫn thúc giục.
Tôi gật đầu, đeo ba lô lên, rồi đi giục Giang Hạo Ngôn. Không hiểu sao tên này, lúc đầu thì sống ch*t đòi đi theo, giờ lại ngồi xổm ở một góc, tay cầm điện thoại, nghiến răng ken két, mặt mày dữ tợn, không biết đang làm gì.
"Tiểu Giang, nhanh chân lên nào~"
Thân phận hiện tại của Giang Hạo Ngôn là trợ lý quay phim của nhóm chúng tôi, một sinh viên đại học đi làm thêm, Chu Tuyết đối với cậu ấy khá khách sáo.
"Không nói điêu, cậu trợ lý này trông đẹp trai thật, không thua gì Lâm Tân cả."
"Đúng vậy, nhóm họ nhan sắc đỉnh thật đấy. Lượng người xem livestream cao hơn hẳn bên kia!"
Khung chat liên tục được làm mới, đột nhiên, tốc độ nhảy tin nhắn bắt đầu tăng vọt.