Đồng Phúc Sinh này thật không phải là người, đến cả x/ác cha mình cũng mang ra lợi dụng, không để cho người ta được yên nghỉ.
"Được rồi, mọi người lên trên trước đi, cái x/ác Âm Thi này để tôi xử lý."
Tôi bảo người dựng thang, dẫn đám ông già này lên m/ộ địa, mưa bên ngoài đã nhỏ đi nhiều. Vệ sĩ của Lưu Hùng không biết ki/ếm đâu ra một cái mái che dựng sẵn, còn bày cả bàn ghế.
Thấy các đại sư phong thủy đi lên, phóng viên kia vội cầm micro lao tới.
"Hội trưởng Từ, sao ông lại bị thương thế này, bên dưới đã xảy ra chuyện gì, vị Đại sư Kiều này định khi nào thì xin lỗi đây?"
Im lặng, im lặng là bao trùm cả không gian lúc này.
Sáu vị đại sư phong thủy, ai nấy đều chật vật, Hội trưởng Từ lúc chạy trốn ngựk đ/ập vào góc qu/an t/ài, Trần Trinh bị người ta vấp ngã, lưng bị giẫm hai cái, cảm giác như mình bị g/ãy xươ/ng rồi.
Biết nói sao đây, chẳng lẽ lại bảo Đại sư Kiều một tay đá/nh bại Âm Thi, còn thương tích của những người khác đều là do giẫm đạp lẫn nhau khi chạy trốn, thế thì còn mặt mũi nào nhìn tổ tiên nữa.
Hội trưởng Từ: "Khụ khụ, máy quay của cô bị vào nước à? Đừng quay nữa, mưa to thế này, mau về đi, cái đó, tôi có việc bận nên đi trước đây."
Các đại sư phong thủy tản ra như chim muông, chỉ còn lại một mình Lưu Hùng, đứng sát sau lưng tôi không rời nửa bước.
Tôi dặn dò Lưu Hùng:
"Anh cũng về đi, giúp tôi chuẩn bị ít đồ, tôi phải ở lại đây một đêm, sáng mai lại bảo tài xế đến đón tôi."
16
Có rất nhiều điều tôi không nói thẳng, sợ nói ra làm họ kinh sợ.
Loại Âm Thi được nuôi dưỡng như thế này chỉ ở yên trong huyệt m/ộ, tuyệt đối không thể có tử khí mạnh đến mức làm nứt bia m/ộ được. Còn tử khí trên chiếc qu/an t/ài đó, rõ ràng là từ một nguồn khác.
Sau khi mọi người đi gần hết, tôi lại bê thang một mình xuống địa cung, lục tung mọi ngóc ngách. Trời đã tối hẳn, tử khí trên qu/an t/ài lại càng đậm đặc như thực thể, đưa tay chạm vào có thể cảm nhận được không khí trơn nhầy và lạnh lẽo bất thường.
Trong địa cung không tìm được manh mối gì, tôi vò đầu bứt tai không hiểu nổi.
Tôi ra khỏi địa cung, đứng trên m/ộ địa, ngẩng đầu nhìn lên.
Lúc này trời đã tối đen, trên bầu trời có vài vì sao thưa thớt nhấp nháy.
Tôi nhìn ngôi sao Đà La ở phía Đông Bắc, toàn thân run lên, không thể tin nổi quay đầu nhìn sang các phương vị khác.
Đông, Tây, Nam, Bắc, Phá Quân, Cự Môn, Liêm Trinh, Đà La, bốn ngôi sao hung tinh như một tấm lưới khổng lồ, bao trùm lấy toàn bộ đỉnh núi Viễn Chiêu. Mà bia m/ộ của cha Lưu Hùng, nằm đúng ngay giao điểm của bốn ngôi sao này.
Mẹ kiếp, đây là truyền thuyết về địa thế Tứ Hung Phá Môn!
Sức mạnh tinh tú mạnh hơn bất kỳ núi sông đất đ/á nào, chỉ trong chớp mắt, mảnh đất phong thủy quý hiếm này đã trở thành nơi nuôi x/ác ch*t mạnh nhất thế gian.
Điều may mắn duy nhất là sức mạnh tinh tú này chỉ bao trùm lên qu/an t/ài của cha Lưu Hùng, ngay cả Âm Thi bên cạnh cũng không bị ảnh hưởng. Hơn nữa, trái đất luôn tự quay và chuyển động quanh mặt trời, vị trí các vì sao mỗi ngày đều có sự khác biệt nhỏ.
Vì vậy, trận pháp Tứ Hung Phá Môn này, nói một cách nghiêm túc thì mỗi năm chỉ hình thành một lần.
Cha Lưu Hùng ch/ôn cất được mười lăm năm, mười lăm năm tích tụ sức mạnh mới khiến ông ta xảy ra hiện tượng thi biến.
Nhưng không may là, sao Đà La đang tỏa sáng rực rỡ, tính theo thời gian, ngày mai cái x/ác trong qu/an t/ài sẽ luyện thành. Đến lúc đó nó mà thoát ra ngoài, thì đúng là sinh linh đồ thán, e là quân đội phải xuất động vũ khí công nghệ cao mới đối phó nổi.
Tôi phải tranh thủ thời gian, trước giờ Tý ngày mai phải giải quyết nó. Đang lúc lo lắng, tôi bỗng nghe thấy tiếng bước chân nhẹ sau lưng, tiếp đó, một bàn tay lạnh lẽo bịt ch/ặt miệng tôi.
Một mùi lạ nồng nặc xộc vào mũi, ngay sau đó, mắt tôi tối sầm lại, không còn biết gì nữa.
17
Khi tỉnh lại lần nữa, đã là ban ngày của ngày hôm sau, tôi ngồi trên ghế, bị trói ch/ặt như bánh chưng, ánh nắng trắng chói ngoài cửa sổ làm người ta choáng váng.
Tôi lắc lắc cái đầu nặng trịch, vẻ mặt đầy khó hiểu nhìn tám cô gái xinh đẹp, thời thượng đang ngồi trên ghế sofa đối diện.
"Các người là ai?"
"Cô chính là Kiều Mặc Vũ đấy à, nhìn cũng chẳng ra làm sao. Sao nào, đại Lưu ăn sơn hào hải vị ngán rồi, đổi khẩu vị muốn ăn rau cải trắng à?"
Một cô gái để tóc uốn sóng to, vẻ ngoài diễm lệ đi giày cao gót lắc mông bước tới, đưa tay bóp cằm tôi, nhìn chằm chằm vào mặt tôi một lúc.
"Xì, cái loại hàng này mà cũng đòi à? Cho cô năm triệu, hôm nay rời khỏi Hồng Kông ngay, sau này không được phép quay lại nữa."
"Chị Oánh Oánh, năm triệu có phải nhiều quá không?"
"Đúng đấy, người đại lục nghèo lắm, cho một triệu đuổi đi là được rồi, nghe nói vẫn là sinh viên nghèo mà, sợ là mười vạn đã vui sướng đến ch*t rồi."
"Đúng thế, tôi không được giàu sang như chị Oánh Oánh, tôi nói trước nhé, năm triệu này đừng hòng bắt tôi chia phần."
Mấy người phụ nữ tranh nhau nói, ồn ào cả lên, tôi nghe nửa ngày mới hiểu ra vấn đề.
Hóa ra đám người này đều là bạn gái của Lưu Hùng, người thì là minh tinh, người thì là người mẫu hoặc dẫn chương trình truyền hình. Lưu Hùng giàu có, hào phóng nuôi dưỡng họ, mỗi người một căn biệt thự, hàng hiệu vô số kể.
Phong khí ở Hồng Kông cũng cởi mở, ai cũng không có danh phận, sống chung hòa bình. Bây giờ tôi xuất hiện, tình hình liền khác đi. Truyền thông đưa tin Lưu Hùng cầu hôn tôi, nếu chúng tôi thực sự kết hôn, họ đều trở thành "tiểu tam".
Một là ảnh hưởng đến danh tiếng và sự nghiệp diễn xuất của họ, hai là Lưu Hùng có vợ chính thức, chắc chắn không thể tiêu tiền phóng tay như trước, lợi ích của mọi người đều bị tổn hại. Thế là mấy người bàn bạc, tìm xã hội đen địa phương b/ắt c/óc tôi.
Hiểu rõ tình hình, tôi sắp phát đi/ên rồi, đám th/ần ki/nh này, đang làm cái quái gì thế không biết. Cái x/ác Âm Thi kia vẫn còn vứt trong địa cung chưa xử lý, tối nay nếu Tứ Hung Phá Môn xảy ra, Âm Thi cũng sẽ thi biến, cộng thêm cha của Lưu Hùng nữa, một mình tôi làm sao đối phó nổi.
"Tôi phục các người luôn rồi đấy, tôi với Lưu Hùng chẳng có qu/an h/ệ gì cả, tôi đến để xem phong thủy cho ông ta thôi, các người mau thả tôi ra."