"Đến lúc đó tôi sẽ làm một chuyến đến Tương Tây, tìm được th/uốc giải rồi sẽ chuyển phát nhanh cho các ông."
Các đại sư phong thủy lập tức trở nên lo lắng, kéo theo cả Lưu Hùng.
"Á, thế sao được, Đại sư Kiều, hay là chúng tôi đi cùng cô đến Tương Tây nhé."
Tôi nhìn Lưu Hùng đầy chán gh/ét.
"Cái nơi Tương Tây đó đầy rẫy bí thuật, nguy hiểm lắm, các ông đi theo chỉ tổ gây thêm phiền phức, anh thì có năng lực gì chứ?"
Lưu Hùng ngẩn người một lát.
"'Siêu năng lực' (tiền) có tính không? Đại sư Kiều, tiền của cái thứ Huyền Trạch gì đó hồi nãy, tôi sẽ đền bù cho cô, ngoài ra còn gửi thêm cô hai mươi triệu tiền th/ù lao nữa."
Suỵt--
Tôi nhanh chóng tính toán trong đầu, nhận của Lý Oánh Oánh năm triệu, cộng thêm ba mươi lăm triệu từ Lưu Hùng này, tổng cộng là bốn mươi triệu, nhân với một phần nghìn... mẹ ơi, bốn mươi ngàn, phát tài rồi!
Nghề Địa sư này, nhận tiền của người thì phải tiêu tai cho người, nhưng tiền nhận được thì không được giữ lại quá một phần nghìn, nếu không ắt sẽ gặp tai họa. Đừng thấy tôi hét giá cao, chứ số tiền thực sự ki/ếm được suốt bao nhiêu năm qua chẳng đáng là bao, ôi chao.
"Tiền bạc không quan trọng, chủ yếu là tôi lo cái đ/ộc này của anh có thể phát tác sớm, thôi được rồi, anh cứ đi Tương Tây cùng tôi đi."
Ngày hôm sau, tôi bảo Lưu Hùng đặt quần áo của cha anh ta vào trong qu/an t/ài rồi ch/ôn cất lại. Tôi còn đặc biệt làm miễn phí cho anh ta một buổi pháp sự, thay đổi vị trí đặt bia m/ộ để tránh thế Tứ Hung Phá Môn.
Cùng lúc đó, Lý Oánh Oánh đơn phương công bố tuyên ngôn chia tay trên truyền thông, còn tỏ ra rất độ lượng khi chúc phúc cho tôi và Lưu Hùng. Trong chốc lát, trang nhất các báo ở Hồng Kông đều là tin tức này.
Giang Hạo Ngôn gọi điện cho tôi, vẻ mặt kinh ngạc.
"Kiều Mặc Vũ, cậu định gả cho ông già Hồng Kông đó thật à?"
Tôi đính chính: "Không có chuyện đó, về rồi tớ nói sau, đúng lúc tớ muốn đi Hồ Nam một chuyến, cậu đi cùng tớ đi."
Cúp máy, tôi bảo Lưu Hùng sắp xếp chuyên cơ đưa tôi về đại lục.
"Tôi về trường xử lý chút việc trước, ba ngày nữa chúng ta gặp nhau trực tiếp tại sân bay Biên Thành ở Tương Tây, Hồ Nam."
Đoàn người cao tuổi bịn rịn chia tay tôi, thi nhau đảm bảo rằng đến lúc đó sẽ đi Tương Tây cùng tôi, còn tặng cho tôi một đống đặc sản Hồng Kông.
Tôi ôm đống tổ yến, bóng cá quý giá và các loại th/uốc bổ trong lòng, cười đến híp cả mắt.
Cửa máy bay đóng lại, tôi áp sát vào cửa sổ, vẫy tay chào họ.
"Vậy thì, hẹn gặp lại ở Tương Tây nhé--"
Kết thúc toàn văn.