「Còn lải nhải nữa là tôi đi đấy.」
Phu nhân Giang lập tức trợn mắt, đưa tay nhéo vào cánh tay Tổng giám đốc Giang, ông ta đành nhịn gi/ận bước sang một bên.
「Tốn vi phong, chủ về trưởng nữ, người ngã từ cầu thang này xuống mấy hôm trước là con gái lớn của ông đúng không?」
Phu nhân Giang hít một hơi lạnh, hai tay ôm lấy ngựk.
「Kiều đại sư, cô thần thật đấy!」
Tổng giám đốc Giang: 「Hừ hừ, chắc là Hạo Ngôn nói cho cô biết chứ gì?」
Giang Hạo Ngôn bất mãn: 「Bố, con không hề nói, ở trường hai đứa bọn con căn bản chẳng nói chuyện với nhau.」
Tổng giám đốc Giang: 「Hừ hừ~」
Tôi lười chấp nhặt ông ta, bảo Giang Hạo Ngôn dẫn tôi đến căn phòng ở góc Đông Bắc.
9
Trong phòng, một cô gái xinh đẹp tầm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi đang nằm trên giường xem tivi. Cô ấy có vầng trán đầy đặn, khuôn mặt vuông nhỏ trông rất sang trọng, ngũ quan lập thể tinh xảo, chỉ là sắc mặt hơi nhợt nhạt.
「Kiều đại sư, đây là con gái tôi, Giang Khả Khả. Khả Khả, đây là Kiều đại sư.」
Giang Khả Khả đảo mắt, thần thái y hệt như Tổng giám đốc Giang.
「Hừ hừ.」
「Giang Khả Khả, lúc cô ngã xuống có chảy m/áu không? Bị thương chỗ nào, cho tôi xem nào?」
Giang Khả Khả ngẩn người, cười lớn.
「Mẹ, con đã bảo vị đại sư này là giả mà, con căn bản không hề chảy m/áu, chỉ bị trẹo chân thôi.」
Nói xong cô ta đắc ý hất cằm với tôi.
「Lộ tẩy rồi chứ gì?」
Tổng giám đốc Giang cũng lập tức đắc thắng, bước tới nắm lấy tay Giang Khả Khả.
「Bảo bối, bố biết ngay trong nhà chỉ có con là tỉnh táo nhất mà. Vị Kiều đại sư này, mời cô về cho.」
Tôi nhíu mày, đưa tay bấm đ/ốt ngón tay tính toán.
「Điều này không thể nào, Thân nguyệt ngày mười chín, từ ba đến năm giờ chiều, Tốn vị nguyệt khuyết, khí thế yếu nhất. Phong H/ồn Trận đã làm cô bị thương thì không thể nào không đổ m/áu.」
Giang Khả Khả ngẩn ra, thần sắc hơi bất an gãi đầu.
「Con ngã lúc hơn bốn giờ, chuyện này mà cô cũng tính ra được sao?」
Tổng giám đốc Giang: 「Bảo bối đừng tin, chắc chắn là Hạo Ngôn nói cho cô ta rồi.」
Tôi nghiêm nghị lườm Giang Khả Khả một cái, đột nhiên bước tới nắm ch/ặt tay cô ấy.
「Chắc chắn có chỗ nào đó đã chảy m/áu! Nói mau!」
Giang Khả Khả bị tôi làm cho gi/ật mình, chớp chớp mắt, đột nhiên vỗ vào đầu:
「À, con nhớ ra rồi, lúc ngã xong thì con tới tháng, cái này cũng tính ạ?」
Tới tháng? Đó là quá trình trao đổi chất của cơ thể, Phong H/ồn Trận làm người bị thương tuyệt đối không phải là do tới tháng.
Tôi nhìn chằm chằm Giang Khả Khả một lúc, trong đầu đột nhiên lóe lên một suy nghĩ đ/áng s/ợ.
10
「Cô không phải tới tháng đâu, Giang Khả Khả, cô kết hôn rồi đúng không, có tránh th/ai không?」
Thần thái tôi vô cùng nghiêm túc.
「Cô bị sảy th/ai rồi.」
「Cái gì?」
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn chúng tôi, Giang Khả Khả lắc đầu như trống bỏi.
「Không thể nào, con chỉ bị đ/au bụng kinh hai ngày thôi, sao lại là sảy th/ai được, không thể nào.」
Vừa mang th/ai đã sảy, th/ai còn quá nhỏ, cảm giác đ/au của cơ thể gần như không khác gì đ/au bụng kinh, Giang Khả Khả không phát hiện ra cũng là chuyện bình thường.
「Giờ không còn thời gian đi b/ệnh viện siêu âm nữa. Giang Hạo Ngôn, cậu đi m/ua que thử th/ai, sau khi sảy th/ai nồng độ HCG sẽ giảm dần, vẫn có thể thử ra được.」
Giang Khả Khả ngăn Giang Hạo Ngôn lại: 「Trong nhà tắm của con có, để con tự đi thử.」
Nói xong, cô ta nhảy lò cò vào nhà tắm. Một lúc sau, Giang Khả Khả mặt c/ắt không còn giọt m/áu, tay cầm que thử th/ai bước ra, trên đó hiện rõ hai vạch đỏ tươi.
「Kiều... Kiều đại sư, hình như đúng là không phải tới tháng, giờ phải làm sao đây, con có cần đến b/ệnh viện kiểm tra lại cơ thể không ạ?」
「Ái chà cái đứa ch*t ti/ệt này! Sao con ngay cả việc mình mang th/ai cũng không biết, còn bất cẩn như vậy!」
Phu nhân Giang đỏ hoe mắt, tức gi/ận đá/nh nhẹ vào người Giang Khả Khả rồi đỡ lấy cánh tay cô ấy.
「Mau lên giường nằm đi, mẹ bảo người hầm canh gà cho con.」
Tôi nhìn Tổng giám đốc Giang, ông ta há hốc miệng, ánh mắt trống rỗng, thần thái đờ đẫn, như thể thế giới quan bị chấn động.
「Gọi con trai cả và con dâu của ông về ngay đi, mang cả hai đứa cháu gái về nữa. Còn mẹ ông đâu? Đón bà ấy về cùng luôn. Trước giờ Tý tối nay, tất cả mọi người phải ở trong nhà.」
Tổng giám đốc Giang run b/ắn người, không thể tin nổi ngước nhìn tôi, lắp bắp.
「Cô... cô ngay cả chuyện này cũng tính ra được sao? Tôi... tôi đi gọi điện ngay đây.」
Giang Khả Khả nhìn tôi với ánh mắt sùng bái xen lẫn kính sợ.
「Kiều đại sư, làm sao cô biết hai đứa con của anh trai con là con gái ạ?」
Tôi giơ tay chỉ vào đầu giường cô ấy.
「Chẳng phải đang bày ảnh gia đình ở đó sao, tính toán gì chứ, nói chuyện khoa học một chút được không?」
11
Phong H/ồn Trận để lâu ngày sẽ ngưng tụ thành âm sát. Nhưng nhà họ Giang nhân khẩu đông đúc, nhìn tướng mạo của họ đều là người vầng trán đầy đặn, phúc trạch sâu dày. Âm sát lúc đầu khí yếu, tạm thời không làm hại được người, chỉ khiến họ gặp á/c mộng.
Phu nhân Giang gặp á/c mộng suốt nửa tháng mới nghĩ cách tìm đến tôi.
Đến lúc này, khí thế của âm sát đã dần mạnh lên, cộng thêm bây giờ là năm Thân tháng Thân, âm h/ồn bị phong ấn trong nhà họ Giang cũng ch*t vào tháng Thân, sức mạnh tăng vọt, vừa hay gặp lúc Giang Khả Khả ở vị trí Tốn nguyệt khuyết nên đã làm cô ấy bị thương.
「Nếu chỉ là vết thương bình thường thì dễ giải quyết, nhưng giờ Giang Khả Khả sảy th/ai, âm sát đã nuốt chửng âm linh, đó không còn là âm sát bình thường nữa.」
Giang Hạo Ngôn nuốt nước bọt: 「Không phải âm sát bình thường, vậy là gì ạ?」
「Là tuyệt sát. Tuyệt sát đã thành, trước giờ Tý chắc chắn sẽ lấy mạng người.」
「Á...」
Bốn người nhà họ Giang ôm nhau hét lên, Giang Khả Khả sắp khóc đến nơi.
「Vậy chúng ta còn ở đây làm gì, mau thu dọn đồ đạc, đến nhà chồng con lánh nạn trước đi.」
Tôi lắc đầu.
「Không tránh được đâu. Thời gian đã lâu như vậy, trong cơ thể các người sớm đã tiềm ẩn sát khí. Nếu không quay về, mấy người nhà họ Giang ở bên ngoài cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Chi bằng tất cả ở lại trong nhà. Tuyệt sát🔪 người, chắc chắn sẽ nhập vào người nhà họ Giang các người. Đến lúc đó tìm ra kẻ bị nhập, tôi sẽ có cách đối phó.
Lát nữa ăn cơm xong, bảo các bạn học dưới lầu giải tán đi. Tất cả người giúp việc nhà họ Giang cũng cho nghỉ hết, không được để người ngoài ở lại nhà họ Giang nữa.」
Tôi dặn dò xong người nhà họ Giang, lấy la bàn trong túi ra, định quay xuống lầu để giải bớt khí tụ trong Phong H/ồn Trận.
Mặc dù tình hình này tuyệt sát đã thành, giải khí cũng không có tác dụng lớn lắm, nhưng có còn hơn không, giảm được chút sức chiến đấu của tuyệt sát là tốt rồi.
Tôi đi đến cửa cầu thang mới phát hiện, Tổng giám đốc Giang vẫn luôn bám sát theo tôi, chỉ h/ận không thể dán ch/ặt vào lưng tôi.